và thương rất hiền

Đó là một chiều tháng Sáu 2013 mưa dai dẳng, cơn mưa bắt đầu từ buổi trưa khi tôi rời nhà ra phố và tận đến bảy giờ tối vẫn không tạnh. Chỉ cách sinh nhật tôi quãng một tuần lễ, tôi còn nhớ hôm ấy ra phố tôi đem theo những cuốn sổ Minh Thảo gửi về tặng sinh nhật. Ở Jaspas tôi ngồi ngắm màn mưa nghiêng, từ chỗ tôi ngồi có thể thấy từng vầng sáng nhạt ánh lên trên nền xám mưa. Đó là lúc tôi một mình, nghĩ về một/những mối tình đã qua và thấy lòng hơi buồn chán. Buồn chẳng vì tình, chẳng vì người, mà chút gì đó như là tự trách. Hai bài viết tặng Nguyên Hà trong buổi chiều mưa đó có thể tổng kết thành một Facebook status như thế này:

“Tạm ngưng cung cấp dịch vụ yêu đương cho đến khi có thông báo mới.”

Hai bài hát là “Êm” và “Giọng Tình”; bài sau đã ghi âm trong đĩa Địa Đàng II. Còn đây là bài “Êm”:

Và chưa đến mức xót xa đâu em

Lòng ngây thơ lắm và thương rất hiền

Và anh không khóc

Mắt cay cay thôi

Một chút gì như là vỗ về an ủi, dù lòng nặng và miệng đắng.

Ngày như trang giấy viết lên mực đen

Mực thấm hết những nỗi buồn

Giữ lại vui.

Có an ủi người khác được chăng nữa, thì cũng chẳng cách nào an ủi mình.

Dành câu ca ấy lúc em về chơi

Dành sẵn những khúc hát mềm

Dỗ dành em

Trầm bay không gian anh hát huy hoàng

Rồi nhắm mắt uống đêm lặng

(…)

Này anh đang hát

Dỗ yên cho tâm

Này anh đang hát bứt hết giam cầm

Và câu hát ấy đã viên thành

Làm sao viên thành cho được!

Tôi gửi hai bài hát qua email Nguyên Hà. Ít ngày sau, thấy cô hát với một guitar gỗ, và đó là bản thu demo độc nhất hiện có. Các bạn có thể nghe từ SoundCloud của tôi.