trích một bài thơ dài

nàng đẹp như một trái đào chín ửng thơm tho, mùi hương đó, ngấn cổ mềm bằng sứ trắng đó, tôi nâng niu bằng tay bằng tim bằng nỗi sợ hãi lẩn khuất cứ liên tục trở đi trở lại nhắc nhớ những ngày tím tái xưa, tôi nâng niu bằng niềm hân hoan ngời ngời như ngọc của ngày mới mọc, của đêm sữa chảy, của mây trùng trùng trên đỉnh cao, tôi nâng niu bằng khối tình trong suốt đã kết tinh sau khổ đau vỡ vụn;

trong thứ ánh sáng cuối một ngày đầu hạ trong suốt như tấm khăn lụa, da thịt nàng hồng ửng một niềm đam mê lửa cháy, thế rồi tình yêu, từ tro than của chính nó, được sinh hạ một lần nữa và đang chấp chới bay lên, đôi cánh mỏng vẽ vào nền trời những hy vọng lấp lánh;

trời màu thép sáng, tôi trông thấy màu trời bừng bừng một cõi khi vừa thức giấc, muộn, nắng đã loang một vũng trên nền phòng, tấm màn cửa lay động như vạt áo em xôn xao hôm nào, mây nổi thành những váng sữa lễnh loãng ở khoảng trời trên cao, tám giờ sáng tôi bắt đầu một ngày, có tình yêu hiện diện bằng gương mặt đằm thắm nhất tôi có thể tưởng tượng, sáng tinh sạch, trang giấy mới tôi mở trên bàn viết mang hình bóng em ẩn hiện, tôi đề lên đó một chữ, hai chữ, cùng với ấm ngọt của lòng mình, cùng với nỗi mừng rỡ trẻ con khi cuối cùng bất trắc đã tan đi, em ở lại, tách cà phê đầu ngày sóng sánh, tôi vẽ một nét, hai nét, những nét tỏa thành đóa hoa sen, thành những ngón tay đan mềm gói kín êm đềm, tôi viết một câu, hai câu, mực khô nhanh trong nắng;

ngày mở trang yêu kiều nhất để tôi viết bằng niềm nhớ nguyên sơ trong trẻo;

những phiến lá gọi lời nhẫn nại.

(2014)