nghệ thuật và điều thiện

Em, Cái sự sinh sôi hoại diệt vô thủy vô chung của vạn vật, đã chứng tỏ vũ trụ là một thực thể động, và đời sống chúng ta chịu lực tác động liên tục trước bất kỳ đổi thay nào của vũ trụ, chúng ta muốn “tĩnh” đâu thể, chúng ta muốn nín lặng…

mất ngủ

Có đến bệnh viện, phòng khám, mới thấy căn bệnh mất ngủ giờ chẳng hiếm, cả những người dưới bốn mươi tuổi cũng bị. Bốn mươi? Mười năm trước tôi đâu biết mất ngủ là gì, chỉ vài đợt buồn quá hoang mang quá (như thời ở Huế 2006) mới thao thức suốt đêm, mà…

nhật ký tuổi năm mươi

Khi Saigon sụp đổ, nhà văn Mai Thảo mới bốn mươi tám tuổi, họa sĩ Thái Tuấn năm mươi bảy tuổi. Tôi ngồi sát một ô kính ngó ra phố xá Saigon ngập nắng và bỗng nghĩ đến hai người này—không bằng một so sánh đối chiếu nào, mà bởi tôi đang nghĩ về số…

luyện tâm

Hôm qua nói chuyện với Quyên, cô hỏi liệu có phải người Tây phương do điều kiện vật chất tốt hơn, nên họ dễ hướng đến Chân Thiện Mỹ hơn không. Một câu hỏi phụ là liệu nghèo túng đói rách có sáng tác được tác phẩm nghệ thuật tốt đẹp không. Tôi đáp rằng…

đầu tháng

Những ngày đầu của tháng Mười, ở nhà tôi có vài biến cố. Dùng từ biến cố e không chính xác, có vẻ “nói quá lên”, thực ra chỉ là vài xáo trộn do mẹ tôi không khỏe và tôi—như bao nhiêu lần trước—chỉ cần căng thẳng chút là mắt lại tăng nhãn áp, mất…

tích cực

Chẳng thể giải thích được lý do lạ lùng, mỗi khi gặp thầy yoga của tôi dù vội hay thư thả, tôi vẫn nhận được một năng lượng mạnh, hiểu như một cảm hứng sống và sự dễ chịu không giống bất kỳ trường hợp nào khác. Ta có nhiều lúc dễ chịu: khi ăn…

đẹp như hạnh phúc

Những người đẹp có hạnh phúc hay không? Chưa chắc. Đâu đó rất lâu rồi, tôi đọc được một ý thế này: người sinh ra đã đẹp (không phải đẹp nhờ thẩm mỹ viện) là khác thường so với cộng đồng, mà phàm đã khác thường tất phải long đong lận đận. Thế nên mới…

1/9

Hôm nay 1/9, là 1/8 âm lịch: đã hết tháng Bảy đầy âm khí. Hôm qua có cuộc nói chuyện lan man với H., đề tài thì cũng hơi quan trọng, không nói cũng biết đấy là chuyện gì. Tôi về nhà lúc trời chuyển cơn mưa và đường rất đông xe bus, vui vui nghĩ…

hưởng thụ

Hai hôm nay tôi lo hưởng thụ. Cũng chẳng phải gì ghê gớm, chỉ là chiều đãi bản thân một chút. Sau lễ tôi sẽ rất bận nên những ngày cuối tháng Bảy âm lịch này không tự đày đọa mình làm chi. Rong chơi, cà phê cà pháo, tối đến thì thắp nến chơi…

note lại để nhớ

Về nhà Trần Nhà Trần vốn xuất thân nghề chài lưới vùng biển Thái Bình và có gia sản, không phải loại ngư phủ nghèo. Họ có điền trang, thái ấp ở huyện Hưng Hà, Thái Bình, đã từng cưu mang những đời vua sau cùng triều Lý, và là một trong ba thế lực…

chuyện bài hát vui

2006, tôi viết “Bài Hát Vui”, Thủy Tiên hát trong album thuy-tien II. Bài hát về một cơn ác mộng vừa trải. Làm gì ai nỡ thiêu cháy đêm Và làm gì ai nỡ làm đau tóc mềm Là ác mộng thôi Đó là lần đầu tôi biết đến sám hối. Biết dùng sám hối…

vấn đề tự sát

Đối với người Nhật, tự sát là một hành động trình diễn tối thượng. Dù được khoác màu áo nào, ái quốc hay là hận tình, tự tử trong văn hóa Nhật vẫn có căn cốt là ý muốn trình diễn cái chết, ý muốn biểu trưng cả kiếp sống trong một hành động ngắn,…