copperplate

Thành phố tôi đầy những dạng hình cắt gãy, rất ít bóng dáng đường cong, cung tròn. Tôi nhớ đến bài tập viết chữ đẹp Copperplate, ở đó người tập phải phác thảo tưởng tượng những hình ô van liên tục không đứt đoạn trước khi đặt bút xuống giấy. Vòng cung, đường tròn, nói…

khỏe và vui

Tôi xem trên Instagram thấy sắc diện D. và P. không được tươi nhuận, nên nhắn tin (SMS đàng hoàng, không phải qua Facebook) nhắc các em cẩn thận sức khỏe. Khi còn trẻ, ta tưởng như niềm vui và sức khỏe là hai thứ của cải thiên nhiên không bao giờ cạn, giống như…

từ phía khác

Khi Umberto Eco viết trong Tên Của Đóa Hồng, rằng Địa Ngục chính là Thiên Đường nhìn từ phía khác, hẳn đó là một cách diễn giải tương đồng với phái Duy thức trong Phật giáo, vạn pháp tự tâm sinh, hay từ một điểm nhìn khoa học rằng tùy thuộc vào hệ quy chiếu không-thời…

hứng khởi

Hứng khởi là một đường dốc lên, nhưng nó không cứ thế mà lên mãi. Góc xiên càng nhỏ, độ thoai thoải càng nhiều, thời gian kéo dài hứng khởi càng lâu. Bất cứ mối quan tâm nào cũng vậy, ta lao vào nó, ta sống chết với nó, rồi ta buông bỏ nó một…

42 năm

Đã 42 năm rồi kể từ hôm ấy. Những ngày gần đây, tôi tìm đọc nhiều nhất có thể các tài liệu, sách vở liên quan đến thời Đệ nhất Cộng hòa, bởi lẽ ngay trong gia đình tôi cũng có những ý kiến ngược nhau về nó. Kẻ bênh người chống, kẻ khen người…

viết một chút

Tôi viết một chút. Thật ra là nhiều chút. Cả tuần nay ngày nào tôi cũng viết đều đặn cho cuốn sách ảnh đang thực hiện, The Saigon of Mine. Saigon mùa này nóng như Calcutta, tôi đổi lịch sinh hoạt và hầu như tránh ra đường lúc nắng nóng, chỉ ở nhà viết và…

30.iii

Khi thành phố đổ trận mưa đầu mùa cũng là lúc tôi sắp xếp xong các dự án sách sẽ xuất bản năm nay. Tôi cũng bất ngờ đôi chút vì chẳng hề nghĩ năm mình năm mươi tuổi sẽ ra cả loạt sách. Tôi đã dự định nhiều kế hoạch nhạc, nhưng ở cái…

nghệ thuật và điều thiện

Em, Cái sự sinh sôi hoại diệt vô thủy vô chung của vạn vật, đã chứng tỏ vũ trụ là một thực thể động, và đời sống chúng ta chịu lực tác động liên tục trước bất kỳ đổi thay nào của vũ trụ, chúng ta muốn “tĩnh” đâu thể, chúng ta muốn nín lặng…

mất ngủ

Có đến bệnh viện, phòng khám, mới thấy căn bệnh mất ngủ giờ chẳng hiếm, cả những người dưới bốn mươi tuổi cũng bị. Bốn mươi? Mười năm trước tôi đâu biết mất ngủ là gì, chỉ vài đợt buồn quá hoang mang quá (như thời ở Huế 2006) mới thao thức suốt đêm, mà…

nhật ký tuổi năm mươi

Khi Saigon sụp đổ, nhà văn Mai Thảo mới bốn mươi tám tuổi, họa sĩ Thái Tuấn năm mươi bảy tuổi. Tôi ngồi sát một ô kính ngó ra phố xá Saigon ngập nắng và bỗng nghĩ đến hai người này—không bằng một so sánh đối chiếu nào, mà bởi tôi đang nghĩ về số…

luyện tâm

Hôm qua nói chuyện với Quyên, cô hỏi liệu có phải người Tây phương do điều kiện vật chất tốt hơn, nên họ dễ hướng đến Chân Thiện Mỹ hơn không. Một câu hỏi phụ là liệu nghèo túng đói rách có sáng tác được tác phẩm nghệ thuật tốt đẹp không. Tôi đáp rằng…

đầu tháng

Những ngày đầu của tháng Mười, ở nhà tôi có vài biến cố. Dùng từ biến cố e không chính xác, có vẻ “nói quá lên”, thực ra chỉ là vài xáo trộn do mẹ tôi không khỏe và tôi—như bao nhiêu lần trước—chỉ cần căng thẳng chút là mắt lại tăng nhãn áp, mất…