hành trình

Thi tập Ngày Như Chiếc Lá của Trần Lê Khánh không dành cho những người trầm cảm—thậm chí kẻ đang buồn phiền cũng bị chống chỉ định. Dù đó không hề là một tập hợp những câu thơ u sầu. Có lẽ không khí u uẩn đã kết tích từ vô thức của người làm…

lười

Sao dạo này tôi lười viết kinh khủng. Đọc thì vẫn thích, vẫn đắm say mỗi ngày; nhưng viết? Không phải không có gì để viết mà là làm biếng viết ra, như thể bao nhiêu điều chưa nói thật ra đã nói rồi, đã kể nhiều lần rồi, nay có viết ra thì chỉ…

nhà cũ

Con ngõ sụt xuống như nhìn qua một ống kính góc rộng của tay máy không vững, phía trái từ cuối ngõ trông lên đếm đến bốn là ngôi nhà tí hon của bà và mẹ tôi. Của gia đình mà tôi sống từ bé thơ. Đèn chập chờn lúc tỏ lúc mờ và dây…

tâm lý

Tâm lý học là ngành tôi mê đắm gần như suốt cả đời, dù không miên mật sâu sắc nhưng hễ có thì giờ rảnh tôi chỉ vùi đầu vào tâm lý học. Càng nghiên cứu càng thấy mình không hiểu nổi mình, mình đã nhầm lẫn như thế nào, đã đoán sai một cách…

tết già nhớ tết thơ ngây

Tết năm nay tôi năm mươi hai tuổi, tính theo tuổi ta, tuổi ông bà. Chưa già nhưng đã “toan về già”. Tôi cũng không nhớ rõ từ cái Tết nào tôi bắt đầu thấy mình già, nghĩa là không còn thơ ngây nữa, không còn nôn nao chờ đợi, không còn cảm thấy Tết…

bước sang năm mới

Mười ngày đầu năm sôi động không ngờ. Một mặt tôi lo ổn định sức khỏe, mặt khác giải quyết rất nhiều việc (may là không có việc tồn đọng từ năm cũ), và liên tục gặp gỡ, phỏng vấn, trò chuyện, giao lưu nhân cuốn Saigon Của Tôi ra mắt. Có những đêm đã…

cái bẫy ngôn ngữ

Những năm 2004 – 2005, vì cần giữ bình tâm trước săn đuổi của báo giới, tôi tránh hẳn những môi trường giao tiếp quen thuộc, tạm xa Viết Tân Studio một thời gian, sang làm việc ở Little Planet—phòng thu của người Đan Mạch mở ở Saigon trong một ngôi biệt thự. Hai năm…

bản sắc

Lần nào ngồi với anh Bảo Chấn, tôi cũng lắng nghe những câu chuyện anh kể về hoàng tộc Nguyễn. Lần nào cũng có những điều thú vị. Nhưng ngoài triều Nguyễn, lịch sử Việt sáng rỡ nhất ở hai triều đại Lý – Trần. Tôi cho rằng đó là giai đoạn vô cùng quan…

đói, cũng học

Mười sáu tuổi, khi đạp chiếc xe đạp nhão xích và xẹp lốp đi dạy kèm Toán Lý Hóa những tối trời mưa rát mặt, tôi thường nghĩ về một lựa chọn, hướng suy nghĩ mình vào một vấn đề thôi để quên đường dài và mệt mỏi. Đó là: ra đi hay ở lại….

những dự án đan nhau

Xem nào, về âm nhạc, tôi vừa xong album Phạm Hoài Nam, giờ tiến hành song song hai đĩa June Nguyen – JUNE (Debut album) và ĐỊA ĐÀNG III (Ánh Sáng Địa Đàng) (Audiophile edition). Sẽ có dịp tôi nói chi tiết hơn về những đĩa nhạc này. Về sách, tôi dịch một lúc ba cuốn,…

người mình

Viết như một cái máy, đều đặn bốn đến năm giờ đồng hồ mỗi ngày, không phải là việc dễ dàng. Những ngày đầu, như yoga, tôi hăng say viết. Thế rồi nhịp độ chậm dần, vẫn cố gắng ngồi (thật chẳng khác gì ngồi Thiền) nhưng số chữ viết ra không đáng bao nhiêu,…

ánh sáng

Những hôm nằm bệnh dưỡng mắt mùa hè năm 2012, tôi đã đâm ra chán ghét ánh sáng. Sợ ánh sáng. Thứ ánh sáng đèn sân khấu Hà Nội trước đó (đợt mà tôi ra chấm thi) từng như những mũi dao đâm thẳng vào hốc mắt, xoáy hút, tê dại, nhức nhối. Cả đợt…