can đảm

Lắm khi ta cứ tưởng mình từng trải lắm, thật ra là vô cùng ngây ngô. Những trải nghiệm triệt để ta chưa hề trải qua, chỉ phơn phớt lớp vỏ của trải nghiệm. Đối diện với một thực tại, ta vẫn cứ ngất ngư lo âu và cả sợ hãi, dù thực tại cay…

thông điệp ẩn của viết tay

Một tuồng chữ gửi đi thông điệp về chính nó, tức là về chủ nhân của bút tích. Vì viết bằng bút là những khoảnh khắc liên tục của sự phối hợp tay, mắt, trí, tâm, giấy, bút nên nó nói lên rất nhiều điều. Xem bút tích một người, ta nhìn thấy những khoảnh…

viết tay như một nghệ sĩ

Không biết có phải là cố chấp không, khi tôi luôn coi viết tay là nghệ thuật của hôm nay—tôi chưa bao giờ đồng ý với cách nói đây là món nghệ thuật suy tàn, thất lạc. Như tôi đã nói đây đó, viết tay giúp chúng ta tư duy (nhất là tư duy nghệ…

viết chậm lại

Nếu bạn suy nghĩ nhanh, viết tay không kịp dòng suy nghĩ của bạn. Vậy thì hãy dùng giấy nháp, vở nháp để có thể ghi xuống giấy theo tốc độ nghĩ, nhưng sau đó cần chép lại trong sổ trong một tâm thế yên ả hơn. Viết tay luôn ẩn chứa một cái gì…

của hôm qua

Hôm qua tôi mệt nên không ra phố. Ở nhà rảnh, tôi lên mạng vào trang Magnum Photos tìm thấy bức ảnh này của Raymond Depardon: đầu một người khách nhô khỏi ghế nệm Givral. Chụp năm 2008, là năm Givral sắp đóng cửa giải thể khu Eden. Thế là ký ức bỗng dậy sóng….

một mùa nhớ

Tôi vẫn nhớ mùa Giáng Sinh 1986. Ít khi tôi đặt ý nghĩ vào nó, mùa Lễ của tuổi trẻ đó. Mà nhớ vẫn cứ nhớ như in. Lúc tôi lên năm thứ Hai Cao đẳng Sư phạm thì khóa sau vào năm nhất. Sơn, một bạn khóa 2 rủ tôi về nhà nghe nhạc,…

xót thương

Khi đọc Nửa Kia Của Hitler (La part de l’autre), tôi đã thấy thích nhà văn Bỉ Éric-Emmanuel Schmitt, nhưng chưa quá thích. Chỉ thích tài dựng truyện và kiến văn sâu sắc thôi. Đó là phục, chưa phải là cảm. Đến khi tình cờ đọc tập truyện ngắn ông viết có nhan đề là…

viết tay trong kỷ nguyên số

Kỷ nguyên kỹ thuật số, hiếm người còn dùng bút mực. Ngay cả máy tính để bàn còn bị điện thoại thông minh và máy tính bảng thay thế. Đi họp, ít ai còn giở sổ bút, toàn là ghi âm và gõ lách cách trên laptop. Nhưng viết tay không vì thế mà tuyệt…

trầm tư

Trong mục Tôi Viết, tôi khởi đầu một loạt viết mới, là những ý nghĩ hiện ra sau khi đọc một cuốn sách, xem một loạt ảnh hay một bức họa. Cũng có thể là chút suy nghĩ khi trải qua một ngày vô ích (để thấy mình cũng có ích đôi chút). Và có…

ngày viết

Và thế là tôi lại viết một cuốn sách mới. Trong tập hồi ức này, tôi sẽ kể về những người bạn vong niên trước kia chưa có dịp kể: cố ca sĩ Duy Quang, cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà, cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, cố ca sĩ Quang Lý—những người muôn năm…

hành trình

Thi tập Ngày Như Chiếc Lá của Trần Lê Khánh không dành cho những người trầm cảm—thậm chí kẻ đang buồn phiền cũng bị chống chỉ định. Dù đó không hề là một tập hợp những câu thơ u sầu. Có lẽ không khí u uẩn đã kết tích từ vô thức của người làm…

lười

Sao dạo này tôi lười viết kinh khủng. Đọc thì vẫn thích, vẫn đắm say mỗi ngày; nhưng viết? Không phải không có gì để viết mà là làm biếng viết ra, như thể bao nhiêu điều chưa nói thật ra đã nói rồi, đã kể nhiều lần rồi, nay có viết ra thì chỉ…