lời mở

Lời mở cho cuốn sách Saigon Của Tôi Trong một xứ tâm tưởng, cuộc đời tôi đã định dạng và trôi đi như đám mây trong một khoảng trời, chỉ một khoảng trời nhỏ bé mà thôi, chẳng thể là cả một bầu trời. Saigon mà tôi sống nửa thế kỷ không có nhiều điểm…

saigon của tôi

Saigon yên tĩnh thì không còn là Saigon nữa, nhưng tôi vẫn muốn chụp thành phố theo cách thật tĩnh, như một nơi chốn của tâm tưởng hơn là hiện thực. Thành phố của tuổi thơ tôi, vắng lặng, yên ấm, vì chiến tranh ở xa. Thành phố đã được nhân lên từ đơn vị…

bờ kia

Tôi khuấy ly caffè latte, thắp một điếu Camel. Trời Saigon mù, có mưa lắc rắc. Tự nhiên nhớ đến câu nói “Nhà văn tự trọng nên bận tâm đến việc thành nhân hơn là thành danh”, đúng quá, nhưng thành được nhân đâu có dễ, nó khó bằng nghìn vạn lần thành công/thành danh….

những sạp thuốc lá

Đọc thấy đâu đó kể rằng nhà văn Lê Xuyên “Chú Tư Cầu” lúc cuối đời bán tủ thuốc lá lẻ đường Ngô Quyền, tự dưng tôi cảm khái muốn viết đôi dòng về các sạp thuốc lá. Thời còn học trung học, hút thuốc là hút lén, nên chỉ có thể mua thuốc lá…

ăn phở saigon

Ở Saigon mà nói về phở thì đã sai ngay từ đầu, lẽ ra dân Saigon chẳng có quyền bàn về phở bởi vì đó có phải là món ăn Saigon thuần chất đâu. Nhưng khổ nỗi, phở đã thành quốc hồn quốc túy, Bắc Trung Nam đều ăn và tùy khẩu vị địa phương,…

hai năm trước

Những ngày Saigon nóng như rang, cũng như hôm nay, của hai năm về trước, tôi thường ngồi những buổi chiều ở quán Fix nghe nhạc smooth jazz, uống trà trong cái bình to mà tôi gọi là bể cá, hút Camel khét mù và chuẩn bị ra mắt cuốn sách Cuốn Sổ Trắng. Đó…

22.iii

Tôi đọc lại hai cuốn hồi ký Duyên Anh, đọc rất kỹ lưỡng. Tôi cũng đọc thêm một ít từ trang mạng của Hoàng Hải Thủy (vì không tìm được cuốn Sống và Chết ở Sài Gòn của ông). Mục đích của tôi là tái dựng một Saigon như nó vốn là; một Saigon với…

saigon (4)

Vì quá mê thích những bức ảnh Saigon đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, tôi tìm đi lại những con đường mà tôi hy vọng còn giữ được ít nhiều màu sắc, ánh sáng, cảnh vật của một Saigon quá vãng. Hai con đường nhỏ song song nhau trổ từ Trần Hưng…

mất ngủ

Có đến bệnh viện, phòng khám, mới thấy căn bệnh mất ngủ giờ chẳng hiếm, cả những người dưới bốn mươi tuổi cũng bị. Bốn mươi? Mười năm trước tôi đâu biết mất ngủ là gì, chỉ vài đợt buồn quá hoang mang quá (như thời ở Huế 2006) mới thao thức suốt đêm, mà…

saigon (3)

Năm 1970 Mai Thảo viết về gia đình ông, một gia đình Bắc di cư: “Gia đình tôi, như hàng nghìn gia đình miền Bắc khác tản cư vào Nam, thấm thoát đến cái Tết Canh Tuất này, từ 54 đến 70, đã mười sáu năm định cư trên đất mới. Như những gia đình…

saigon (2)

Kể từ lúc nào tôi không còn coi con đường Nguyễn Huệ là “con đường của tôi”? Dễ nhớ lắm, từ khi mà, sau những tháng ngày dằng dặc bụi bặm gạch đá, con đường mất dần cái tên cũ Nguyễn Huệ và được gọi là “phố đi bộ” (walking street) không viết hoa. Nó…

saigon (1)

Cuối cùng rồi tôi cũng làm cho vòng bụng giảm đi bốn phân bằng ăn kiêng, chạy bộ và gập bụng. Buổi trưa nắng chói lòa khắp vạn vật, cây hoa giấy bà cụ tôi trồng trổ một đợt hoa đỏ thắm sau những ngày trơ trụi cành. Tôi ghé chỗ anh thợ sửa giày…