đường đi khó

“Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.” – Nguyễn Bá Học “Anh biết B. không thiếu thốn gì, nên có tặng thì chỉ biết tặng phim thôi”, nhiếp ảnh gia Long Thành nói với tôi trong lần đầu gặp mặt ở Ciao Cafe…

nhật ký 18.v

Tôi chỉ chọn ảnh chụp Saigon giai đoạn 2013 đến nay, không lùi về trước nữa vì Saigon thay đổi nhiều quá, tôi xem những bức chụp 2009 mà không còn nhận ra bóng dáng của nó bây giờ. Để làm việc biên tập, tôi phải mở Flickr xem, chứ tư liệu lưu trữ trong…

thư pháp và ảnh

Trang Calligraphy Masters là một trang hay, cho nhiều cảm hứng. Dù bạn không tập calligraphy hay chỉ có mối quan tâm sơ đẳng nhất đến thuật viết này, trang mạng vẫn cho bạn nhiều thông tin hữu ích và nhất là—đem đến một hứng khởi cho một ngày của bạn. Giai đoạn quan tâm…

copperplate

Thành phố tôi đầy những dạng hình cắt gãy, rất ít bóng dáng đường cong, cung tròn. Tôi nhớ đến bài tập viết chữ đẹp Copperplate, ở đó người tập phải phác thảo tưởng tượng những hình ô van liên tục không đứt đoạn trước khi đặt bút xuống giấy. Vòng cung, đường tròn, nói…

từ phía khác

Khi Umberto Eco viết trong Tên Của Đóa Hồng, rằng Địa Ngục chính là Thiên Đường nhìn từ phía khác, hẳn đó là một cách diễn giải tương đồng với phái Duy thức trong Phật giáo, vạn pháp tự tâm sinh, hay từ một điểm nhìn khoa học rằng tùy thuộc vào hệ quy chiếu không-thời…

ngày giỗ tổ

6.iv Buổi sáng có mưa nhẹ và se lạnh, đến chín giờ nắng mới lên (và nóng, ngộp). Đường phố vắng quá, như ngày xưa, như cái thời tôi còn bé. Tôi tận hưởng sự vắng lặng đó bằng cách ngồi ở một góc quán nhìn ra phố, đọc Doãn Quốc Sỹ. Lâu lắm tôi…

lời mở

Lời mở cho cuốn sách Saigon Của Tôi Trong một xứ tâm tưởng, cuộc đời tôi đã định dạng và trôi đi như đám mây trong một khoảng trời, chỉ một khoảng trời nhỏ bé mà thôi, chẳng thể là cả một bầu trời. Saigon mà tôi sống nửa thế kỷ không có nhiều điểm…

saigon của tôi

Saigon yên tĩnh thì không còn là Saigon nữa, nhưng tôi vẫn muốn chụp thành phố theo cách thật tĩnh, như một nơi chốn của tâm tưởng hơn là hiện thực. Thành phố của tuổi thơ tôi, vắng lặng, yên ấm, vì chiến tranh ở xa. Thành phố đã được nhân lên từ đơn vị…

bờ kia

Tôi khuấy ly caffè latte, thắp một điếu Camel. Trời Saigon mù, có mưa lắc rắc. Tự nhiên nhớ đến câu nói “Nhà văn tự trọng nên bận tâm đến việc thành nhân hơn là thành danh”, đúng quá, nhưng thành được nhân đâu có dễ, nó khó bằng nghìn vạn lần thành công/thành danh….

những sạp thuốc lá

Đọc thấy đâu đó kể rằng nhà văn Lê Xuyên “Chú Tư Cầu” lúc cuối đời bán tủ thuốc lá lẻ đường Ngô Quyền, tự dưng tôi cảm khái muốn viết đôi dòng về các sạp thuốc lá. Thời còn học trung học, hút thuốc là hút lén, nên chỉ có thể mua thuốc lá…

ăn phở saigon

Ở Saigon mà nói về phở thì đã sai ngay từ đầu, lẽ ra dân Saigon chẳng có quyền bàn về phở bởi vì đó có phải là món ăn Saigon thuần chất đâu. Nhưng khổ nỗi, phở đã thành quốc hồn quốc túy, Bắc Trung Nam đều ăn và tùy khẩu vị địa phương,…

hai năm trước

Những ngày Saigon nóng như rang, cũng như hôm nay, của hai năm về trước, tôi thường ngồi những buổi chiều ở quán Fix nghe nhạc smooth jazz, uống trà trong cái bình to mà tôi gọi là bể cá, hút Camel khét mù và chuẩn bị ra mắt cuốn sách Cuốn Sổ Trắng. Đó…