tết già nhớ tết thơ ngây

Tết năm nay tôi năm mươi hai tuổi, tính theo tuổi ta, tuổi ông bà. Chưa già nhưng đã “toan về già”. Tôi cũng không nhớ rõ từ cái Tết nào tôi bắt đầu thấy mình già, nghĩa là không còn thơ ngây nữa, không còn nôn nao chờ đợi, không còn cảm thấy Tết…

saigon của chúng ta

Saigon Của Tôi không chỉ là của tôi, dĩ nhiên, mà của chúng ta, những con dân dù trụ xứ hay tha phương lưu lạc đến mảnh đất này đều có Saigon của mình. Đều có tình yêu với Saigon theo những cách riêng. Thế vậy nên, Saigon Của Tôi chỉ mang ý nghĩa cách…

nhìn lại một năm

Xem nào, năm 2017, những việc tôi làm được: – Ra một cuốn sách (hồi ký 50) = Hoàn tất một sách ảnh (Saigon Của Tôi) – Dịch 500 trang sách ở hai thể tài chiến tranh VN và Thiền học – Thực hiện đĩa Phạm Hoài Nam, June Nguyen và Địa Đàng III –…

căn nhà màu tím

Đi Uber thú vị, nhiều câu chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt với tài xế mà thành những gợi ý hay. Như hôm nọ cậu lái xe là dân Châu Ro, cả cuốc xe nói tiếng dân tộc và đòi tôi dạy tiếng Anh (“Em không học chửi nha, em học đàng hoàng, quê…

một sáng thứ bảy

Sáng có nắng đẹp. Chiều có mưa không tính sau. Tôi ăn sáng ở Palace, bữa sáng vội vã vì thực khách ồn ào và thích thể hiện quá, làm mất cả mood vốn đang vui vẻ của tôi. Những nơi chốn cuối tuần mà đã được đưa vào danh mục quán ăn gia đình…

những dự án đan nhau

Xem nào, về âm nhạc, tôi vừa xong album Phạm Hoài Nam, giờ tiến hành song song hai đĩa June Nguyen – JUNE (Debut album) và ĐỊA ĐÀNG III (Ánh Sáng Địa Đàng) (Audiophile edition). Sẽ có dịp tôi nói chi tiết hơn về những đĩa nhạc này. Về sách, tôi dịch một lúc ba cuốn,…

làm gì cũng được

Làm gì cũng được và làm gì cũng vui nếu ta để hết tâm trí vào đó. Cả gần hai tháng trời, tôi test nhiều loại máy ảnh có thể quay video, và không ưng máy nào cả. Căn bản vì, một máy ảnh bao giờ chức năng chụp ảnh cũng là chính; còn muốn…

đề từ cho ba cuốn sách

50 Đã ở lưng chừng một con dốc đời khuất khúc, thảm thương, đã nhiều lần trải qua những biến cố ít nhiều tác động xấu lên một kẻ nhạy cảm quá mức, tôi thường tự nhủ phải đóng cửa dựng thành lũy tự bảo vệ mình. Ngoảnh mặt với đời sống ngoại biên, thả…

năm mươi

1. Ở tuổi năm mươi, trong nhật ký, họa sĩ Bùi Xuân Phái bộc lộ ám ảnh về cái chết, sự tàn rữa, sự bất lực của mình và cả những lo lắng về cơm áo. Một cách dũng cảm, ông vượt qua được thời khủng hoảng sinh học ấy và trẻ lại. Như vậy…

yêu cà phê?

Nói người Việt yêu cà phê thì cũng trơn miệng và… thuyết phục như nói Mã Giám Sinh yêu Thúy Kiều. Khi những nhãn hiệu tiếng tăm (và có thực chất) như Illy, có tiếng tăm đôi chút (và ít thực chất) như Gloria Jean’s, NYDC biến mất không kèn trống tiễn đưa, ta có…

đường đi khó

“Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.” – Nguyễn Bá Học “Anh biết B. không thiếu thốn gì, nên có tặng thì chỉ biết tặng phim thôi”, nhiếp ảnh gia Long Thành nói với tôi trong lần đầu gặp mặt ở Ciao Cafe…

nhật ký 18.v

Tôi chỉ chọn ảnh chụp Saigon giai đoạn 2013 đến nay, không lùi về trước nữa vì Saigon thay đổi nhiều quá, tôi xem những bức chụp 2009 mà không còn nhận ra bóng dáng của nó bây giờ. Để làm việc biên tập, tôi phải mở Flickr xem, chứ tư liệu lưu trữ trong…