bên chén trà

Chẳng cần là một kẻ sành trà mới biết trà Long Tỉnh ngon, tôi pha một ấm mà thích râm ran từ sáng đến giờ. Đầu óc thật thoải mái khi được thưởng thức một thứ ngon lành, tôi đúng là hưởng thụ chủ nghĩa tận xương. Hồi sáng dậy muộn, chỉ trà và trà….

xót thương

Khi đọc Nửa Kia Của Hitler (La part de l’autre), tôi đã thấy thích nhà văn Bỉ Éric-Emmanuel Schmitt, nhưng chưa quá thích. Chỉ thích tài dựng truyện và kiến văn sâu sắc thôi. Đó là phục, chưa phải là cảm. Đến khi tình cờ đọc tập truyện ngắn ông viết có nhan đề là…

trầm tư

Trong mục Tôi Viết, tôi khởi đầu một loạt viết mới, là những ý nghĩ hiện ra sau khi đọc một cuốn sách, xem một loạt ảnh hay một bức họa. Cũng có thể là chút suy nghĩ khi trải qua một ngày vô ích (để thấy mình cũng có ích đôi chút). Và có…

ngày chủ nhật

Hôm qua lúc Saigon nóng nhất, tụi tôi đi shopping tưng bừng. Không hẳn cần mua đồ mà để tránh nóng nên cứ ở riết trong Takashimaya. Xong rồi ăn bánh crêpe ở Fanny và ra Hải Triều ăn gỏi gà xôi trắng gà chiên. Buổi tối tôi đọc (lại) hết cuốn Seaview của Toby…

đọc buổi trưa

Tôi bị cảm lạnh sổ mũi. Vì nghĩ cảm cúm nhẹ nên không uống thuốc mạnh, đâm ra dây dưa mấy ngày chưa khỏi. Khan cả tiếng. Còn khó ngủ chập chờn nữa chứ. Trưa tôi lấy xuống mấy cuốn sách của Zadie Smith, là tiểu luận. Kể ra tôi cũng ẩm ương, đọc Jennifer…

hành trình

Thi tập Ngày Như Chiếc Lá của Trần Lê Khánh không dành cho những người trầm cảm—thậm chí kẻ đang buồn phiền cũng bị chống chỉ định. Dù đó không hề là một tập hợp những câu thơ u sầu. Có lẽ không khí u uẩn đã kết tích từ vô thức của người làm…

tuổi già làm việc nhỏ

Ừ thì dù gì cũng nên viết một chút, mai là sinh nhật thứ 51. Tức là đã toan về già, chứ không phải như anh Phan Đan an ủi là mới bước vào kỳ thanh xuân của đời. Tuổi già thì làm việc nhỏ, những việc nhỏ, nhiều việc nhỏ. Mỗi việc cố gắng…

như mọi ngày

Cả tuần nay không viết, không chơi đàn vì đau ngón tay: một cái cyst nhỏ làm vướng víu và cần giải phẫu. Mổ thì cũng không đau gì mấy nhưng cũng hành sốt mất hai hôm, và phải đi thay băng tiêm kháng sinh. Tôi trở lại làm việc bình thường (lẽ ra phải…

tâm lý

Tâm lý học là ngành tôi mê đắm gần như suốt cả đời, dù không miên mật sâu sắc nhưng hễ có thì giờ rảnh tôi chỉ vùi đầu vào tâm lý học. Càng nghiên cứu càng thấy mình không hiểu nổi mình, mình đã nhầm lẫn như thế nào, đã đoán sai một cách…

vài chuyện lặt vặt

Tôi tập bỏ giấc ngủ trưa, thứ đã thành nếp từ nhỏ, thứ gọi là siesta vốn không thể thiếu. Nếu bỏ được nửa giờ ngủ này, đêm sẽ sâu giấc hơn. Tôi nhắm mắt dưỡng thần độ mười phút, rồi làm việc. Cuốn sách thứ ba đã mở màn, viết trang đầu tiên. Những tháng…

nhật ký ảnh 19.vi

Những ngày này tôi chụp ảnh nhiều, liên tục, đang lúc có hứng. Với phim 135 và máy số, tôi lười, thật sự lười, có khi đem máy theo mà không buồn lấy ra khỏi túi. Phim 120 chụp nhanh, nhiều cảm xúc, và thật lạ là dẫu biết cần tiết kiệm phim, chụp tấm…

chỉ là nhật ký

1. Anh Đan tặng lại tôi một chiếc hộp gỗ do cố họa sĩ Thái Tuấn làm thủ công, có khắc tên người được tặng và chữ ký bác Tuấn. Nó bị long bản lề nhưng tôi đã sửa lại được. Bây giờ, nó hoàn hảo nhưng là một thứ hoàn hảo mong manh. Để…