vài chuyện lặt vặt

Tôi tập bỏ giấc ngủ trưa, thứ đã thành nếp từ nhỏ, thứ gọi là siesta vốn không thể thiếu. Nếu bỏ được nửa giờ ngủ này, đêm sẽ sâu giấc hơn. Tôi nhắm mắt dưỡng thần độ mười phút, rồi làm việc. Cuốn sách thứ ba đã mở màn, viết trang đầu tiên. Những tháng…

nhật ký ảnh 19.vi

Những ngày này tôi chụp ảnh nhiều, liên tục, đang lúc có hứng. Với phim 135 và máy số, tôi lười, thật sự lười, có khi đem máy theo mà không buồn lấy ra khỏi túi. Phim 120 chụp nhanh, nhiều cảm xúc, và thật lạ là dẫu biết cần tiết kiệm phim, chụp tấm…

chỉ là nhật ký

1. Anh Đan tặng lại tôi một chiếc hộp gỗ do cố họa sĩ Thái Tuấn làm thủ công, có khắc tên người được tặng và chữ ký bác Tuấn. Nó bị long bản lề nhưng tôi đã sửa lại được. Bây giờ, nó hoàn hảo nhưng là một thứ hoàn hảo mong manh. Để…

một buổi chiều

Để được thư giãn một lúc mà tư duy vẫn liền mạch, không gì tốt bằng hút tẩu. Thư giãn (rời mắt khỏi màn hình, rời tai khỏi tiếng nhạc) mà mở Facebook thì có lẽ chẳng những không thoải mái mà còn có nguy cơ đứt mạch suy nghĩ. Xao lãng do tiếng ồn…

từ phía khác

Khi Umberto Eco viết trong Tên Của Đóa Hồng, rằng Địa Ngục chính là Thiên Đường nhìn từ phía khác, hẳn đó là một cách diễn giải tương đồng với phái Duy thức trong Phật giáo, vạn pháp tự tâm sinh, hay từ một điểm nhìn khoa học rằng tùy thuộc vào hệ quy chiếu không-thời…

hứng khởi

Hứng khởi là một đường dốc lên, nhưng nó không cứ thế mà lên mãi. Góc xiên càng nhỏ, độ thoai thoải càng nhiều, thời gian kéo dài hứng khởi càng lâu. Bất cứ mối quan tâm nào cũng vậy, ta lao vào nó, ta sống chết với nó, rồi ta buông bỏ nó một…

42 năm

Đã 42 năm rồi kể từ hôm ấy. Những ngày gần đây, tôi tìm đọc nhiều nhất có thể các tài liệu, sách vở liên quan đến thời Đệ nhất Cộng hòa, bởi lẽ ngay trong gia đình tôi cũng có những ý kiến ngược nhau về nó. Kẻ bênh người chống, kẻ khen người…

16.iv

Tom nhiễm siêu vi, sốt đến 41 độ chiều qua, bà và bố thức suốt đêm chườm mát, cho uống thuốc hạ sốt, dùng kháng sinh. Sáng nay chỉ còn âm âm 38 độ. Bởi thế sáng chủ nhật Phục sinh mà bố đờ đẫn nhìn bữa điểm tâm không muốn nuốt. Nằm đọc lại…

ngày giỗ tổ

6.iv Buổi sáng có mưa nhẹ và se lạnh, đến chín giờ nắng mới lên (và nóng, ngộp). Đường phố vắng quá, như ngày xưa, như cái thời tôi còn bé. Tôi tận hưởng sự vắng lặng đó bằng cách ngồi ở một góc quán nhìn ra phố, đọc Doãn Quốc Sỹ. Lâu lắm tôi…

29.iii

(…) Chưa chắc em đã nhớ những buổi chiều cuối năm 2008, anh ngồi một mình ở tiệm cà phê Illy, cứ mỗi buổi chiều ra phố anh in quãng năm mươi trang Ỷ Thiên Đồ Long Ký vào quán đọc, thuở đó anh còn chưa quen đọc sách điện tử, bộ Ỷ Thiên thì…

bờ kia

Tôi khuấy ly caffè latte, thắp một điếu Camel. Trời Saigon mù, có mưa lắc rắc. Tự nhiên nhớ đến câu nói “Nhà văn tự trọng nên bận tâm đến việc thành nhân hơn là thành danh”, đúng quá, nhưng thành được nhân đâu có dễ, nó khó bằng nghìn vạn lần thành công/thành danh….

hai năm trước

Những ngày Saigon nóng như rang, cũng như hôm nay, của hai năm về trước, tôi thường ngồi những buổi chiều ở quán Fix nghe nhạc smooth jazz, uống trà trong cái bình to mà tôi gọi là bể cá, hút Camel khét mù và chuẩn bị ra mắt cuốn sách Cuốn Sổ Trắng. Đó…