đề từ cho ba cuốn sách

50 Đã ở lưng chừng một con dốc đời khuất khúc, thảm thương, đã nhiều lần trải qua những biến cố ít nhiều tác động xấu lên một kẻ nhạy cảm quá mức, tôi thường tự nhủ phải đóng cửa dựng thành lũy tự bảo vệ mình. Ngoảnh mặt với đời sống ngoại biên, thả…

từ sổ ghi valentine

(…) Cũng vậy, chỉ vậy, những phố xá lạ quen, mỗi ngày lên một lần mở mắt, mắt mở ngỏ như khuôn cửa cũ bản lề khép không chặt, sự vụng về vô tâm của lá cây hay của gió loãng trong lòng thành phố, một vài cơn mơ chưa đủ làm nên câu chuyện,…

bảng màu

Ở trường quay giờ giải lao, tôi nói chuyện với Hoài Sa. Hết ba điếu thuốc và một ly Starbucks cho mỗi người. Câu chuyện nhắc đến nhiều người cụ thể cả nhạc sĩ lẫn ca sĩ, nhưng tôi không thuật lại chi tiết ở đây. Khái lược là chúng tôi nói về chuyện cung…

tâm

nghệ thuật như mặt biển lặng, nơi trăng sao núi đồi có thể soi mình và nương náu nghệ thuật ôm vào lòng nó vạn sự lành, che chở vạn vật, bằng tịch lặng thanh khiết bằng bao dung tha thiết bằng trong ngần vô lượng tâm ta, khi đủ tĩnh và mềm mại, ấy…

chỉ có trăng về, chỉ có em

“Chỉ Có Trăng Về, Chỉ Có Em” là extra song của vở thanh xướng kịch LỤA, chỉ xuất hiện vào lần công diễn lại (tháng 5/2014 trong khuôn khổ chương trình từ thiện Scar of Life 5). Bài cantate có hai nguồn cảm hứng: từ tuyến câu chuyện của vở Lụa, khúc độc thoại của…

cũng chỉ chuyện hàng ngày

Sáng Chủ nhật, sau một giấc ngon (và ngạt mũi) thì tôi ra phố. Bé Sang bán cà phê đầu phố gửi lại cả bàn ghế khách khứa nhờ tôi trông giùm để đi giao nước cho khách bên Đông Du. Vậy là tôi làm chủ quán bất đắc dĩ, vừa trông chừng đồ đạc…

đẹp như hạnh phúc

Những người đẹp có hạnh phúc hay không? Chưa chắc. Đâu đó rất lâu rồi, tôi đọc được một ý thế này: người sinh ra đã đẹp (không phải đẹp nhờ thẩm mỹ viện) là khác thường so với cộng đồng, mà phàm đã khác thường tất phải long đong lận đận. Thế nên mới…

cửa sổ

chảy trôi úa tàn sự vắng lặng của cơn mưa sự hoang vu của cây thế giới rút lại bằng bàn tay những bóng người vụt qua cửa sổ để ngỏ một lúc nào đó em sẽ nhớ hôm nay. (2016)

2011

Xem lại Facebook Activity log năm 2011 tôi hơi sững người vì thấy năm ấy mình viết báo nhiều quá, viết không ngơi tay, đúng là sống bằng việc viết báo chụp ảnh hơn là làm nhạc. Năm 2011 ngoài hai đĩa làm rất chậm là Cánh Lan Dại của Đồng Lan và Nửa của Hoàng…

lời gốc của bài hát buồn

Năm 1993 tôi viết một ca khúc lấy tên là “Em Môi Nâu và Ta Sát Nhân”, sau sửa tựa thành “Từ Nay Đau Đớn Thôi”. Lời như sau: Khi ta lỡ gia hình Cánh môi nâu của em Nghe trầm hương bay lan kín bờ mi Dâng thành sông nước mắt Tim em khô…

đừng nhé (tặng phan đan)

chưa bao giờ những đứa trẻ tìm thấy mảnh áo rách vạt trăng khô thất lạc bìa rừng em đi về cùng tôi trí nhớ lễnh loãng màu sữa ôi chập chùng bước nhỏ vụng về chúng ta đưa nhau quay lại nơi xuất phát niềm hạnh phúc mua rẻ chợ trời trong túi áo…

của đất và người

Bạn tỏ ý thắc mắc sao bao lâu nay tôi không có một triển lãm ảnh nào. Thật vậy, ngay từ 2005 là lúc phát hành cuốn sách ảnh Mặt, bên Fahasa và bạn hữu đã muốn tôi tổ chức một triển lãm cá nhân; rồi thì nhiều dịp sau đó tôi đã có ý…