cái bẫy ngôn ngữ

Những năm 2004 – 2005, vì cần giữ bình tâm trước săn đuổi của báo giới, tôi tránh hẳn những môi trường giao tiếp quen thuộc, tạm xa Viết Tân Studio một thời gian, sang làm việc ở Little Planet—phòng thu của người Đan Mạch mở ở Saigon trong một ngôi biệt thự. Hai năm…

đói, cũng học

Mười sáu tuổi, khi đạp chiếc xe đạp nhão xích và xẹp lốp đi dạy kèm Toán Lý Hóa những tối trời mưa rát mặt, tôi thường nghĩ về một lựa chọn, hướng suy nghĩ mình vào một vấn đề thôi để quên đường dài và mệt mỏi. Đó là: ra đi hay ở lại….

mắt, và những điều khác

Mắt tôi bị lóa sáng và mờ nặng hơn hồi đi chấm Bước Nhảy Hoàn Vũ 2012, nhưng những triệu chứng lại khác: không phải tăng nhãn áp, không viêm giác mạc, không khô. Vì sự cố xảy ra ngay sau đợt cảm lạnh, sốt nên tôi lo lắng: hay là… do cúm nó ảnh…

tháng mười

Tháng Mười trôi qua yên ả với một đợt viêm họng nhẹ. Tôi dành gần hết thời gian mỗi ngày cho việc sắp xếp lại kho recordings của mình, những gì đã ghi âm trong hai mươi năm qua. Được một con số không to tát gì lắm, nhưng cũng đáng vui: 416 bản ghi…

việc nhạc

Tôi nhờ Hà Thảo thiết kế bìa album cho Hảo (June Nguyen) và Địa Đàng III. Album JUNE chỉ phát hành digital nên việc thiết kế đơn giản: một mặt bìa trước, một banner, một poster. Cuối tuần tôi chụp thêm cho June ít ảnh nữa để có nhiều ảnh chọn. Địa Đàng III thì…

người mình

Viết như một cái máy, đều đặn bốn đến năm giờ đồng hồ mỗi ngày, không phải là việc dễ dàng. Những ngày đầu, như yoga, tôi hăng say viết. Thế rồi nhịp độ chậm dần, vẫn cố gắng ngồi (thật chẳng khác gì ngồi Thiền) nhưng số chữ viết ra không đáng bao nhiêu,…

những mắt lưới hoa nghiêm

Những tháng năm tuổi nhỏ, tôi thường lấy mực tím học trò tẩm vào miếng bông gòn vẽ đầy lên bức tường đã long lở vôi nơi căn phòng nhỏ tôi sống. Cứ vài năm mẹ tôi lại quét vôi mới, nên những đường nét nguệch ngoạc xanh tím đó bị chìm đi. Chìm dưới…

cho tâm

Tôi nghĩ về một dự án audio quy mô cho Mỹ Tâm, nhưng mấy hôm nay nằm nhà chỉ nghĩ và nghĩ thì thấy không khả thi. Thời khóa biểu của tôi đặc kín, Tâm cũng thế thôi. Mà nếu ngại khó không làm, thì làm sao có được cái gì. Vậy nên tôi thu…

đùa

Tôi có một thói quen từ xưa là luôn đùa cợt với những bi kịch của mình. Phần thì do ngưỡng đau của tôi cao hơn người khác (nên chưa thấy gì đau lắm), phần thì tôi nghĩ nỗi đau đều không thể tránh được, có than khóc cũng vậy thôi (có khi còn làm…

sau sinh nhật

Tôi đề ra kỷ luật cho mình: ngày hút hai tẩu thuốc sáng và tối, ở nhà. Khi ra phố, tôi không đem thuốc theo, hành trang chỉ có chiếc máy ảnh, gọn nhẹ, không lỉnh kỉnh dễ làm mình lười. Ngay cả máy tính tôi cũng hạn chế đem theo, có viết thì viết…

đề từ cho ba cuốn sách

50 Đã ở lưng chừng một con dốc đời khuất khúc, thảm thương, đã nhiều lần trải qua những biến cố ít nhiều tác động xấu lên một kẻ nhạy cảm quá mức, tôi thường tự nhủ phải đóng cửa dựng thành lũy tự bảo vệ mình. Ngoảnh mặt với đời sống ngoại biên, thả…

từ sổ ghi valentine

(…) Cũng vậy, chỉ vậy, những phố xá lạ quen, mỗi ngày lên một lần mở mắt, mắt mở ngỏ như khuôn cửa cũ bản lề khép không chặt, sự vụng về vô tâm của lá cây hay của gió loãng trong lòng thành phố, một vài cơn mơ chưa đủ làm nên câu chuyện,…