phạm hoài nam và dao ca

Chúng ta có thể dư thừa tình yêu nhưng ít ai đủ tình thương, cái tình thương mến như sợi giây tơ bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu, tình thương mến giữ cho chúng ta không ở ác với nhau, biết nương nhẹ nhau, dìu dắt nâng đỡ nhau, như một nhân vật…

boléro thanh thúy

Bốn mươi năm trước, boléro phát trên làn sóng điện vẳng lại từ lối xóm đã ru tôi những giấc trưa ngắn và êm đềm. Giấc đêm khó mà êm sâu, vì ì ầm tiếng súng xa xa Phú Thọ Hòa, phi trường Tân Sơn Nhất. Giấc đêm dù có Thanh Thúy ru và dù…

chỉ một cuộc gặp ngắn

Trường Kỳ là gương mặt, là cái tên tôi nhớ đến ngay tức khắc mỗi khi cần sưu tra một tư liệu dù lớn dù nhỏ về Nhạc trẻ Saigon, trong suốt hai giai đoạn tôi làm báo âm nhạc toàn thời gian (1996 – 1998 và 2002 – 2004). Nghỉ làm báo, tôi mới gặp anh, và chỉ trong phạm…

phẩm cách của ái phương

Tôi đã định, từ lâu, viết chút gì đó về Phan Lê Ái Phương—không hẳn vì sự liên hệ gần gũi thân ái của một cô học trò (không nhỏ) với người hướng dẫn (bởi mối liên hệ này cũng chẳng thể quy về đơn giản là thầy-trò), mà vì nhiều lúc tôi tự hỏi…

chụp

Hồi 2007 thực ra tôi chụp không nhiều, vừa xem lại Flickr thì thấy vậy. Những năm trước đó chụp Mỹ Tâm, Trần Thu Hà, Phùng Tuấn Vũ, Mai Khôi, Thủy Tiên, Lê Hiếu, Đức Tuấn, Thanh Lam, Đoan Trang, Tóc Tiên, Từ Hiền Trang, Hồ Bích Ngọc, Nguyên Thảo, Ngô Mỹ Uyên, mới thực…

một bài viết cũ về vân

Dĩ nhiên tôi dễ dàng viết một bài mới về Ngô Thanh Vân, nhưng xét thấy không cần và không nên làm vậy. Tôi chọn đăng lại một trong những bài cũ, viết theo kiểu thuần túy hồi ức. *** (…) Đi vào cơn nắng hè 2002 oi ả và ẩm ướt, tôi hẹn với…

phan đan

Lý do sáu năm qua, Phan Đan và tôi cùng ở trong một thành phố mà không gặp nhau lần nào—như hai người chưa từng quen biết—là một tình tiết đáng chán, một trích đoạn cải lương không đáng hát lại, một trò đá gà trong đó hai chú gà đều không muốn đá. Bạn…

đời như giọt nắng bên thềm

Tưởng niệm nhạc sĩ Thanh Tùng (1948 – 2016) Cái tin anh mất không làm chúng tôi—những người đã dõi theo anh bằng tình cảm bè bạn hoặc đơn thuần công việc—bất ngờ chút nào, bởi đã hình dung đến ngày này từ khi anh Thanh Tùng rơi vào những cơn đột qụy khi nhẹ…

trong tháp ngà im lặng

Đó là người tự nhốt mình vào tháp ngà của sự vắng im, không phải vì bất kỳ một mặc cảm nào, mà để bảo vệ các quy chuẩn nghệ thuật vốn được cá nhân ông cho là khuôn vàng thước ngọc. Nay thì sự im lặng đã trở thành tuyệt đối. Nguyễn Ánh 9…

bỗng nhớ về bùi giáng

Tôi gặp Bùi Giáng nhiều lần vào giai đoạn 1991-93, đấy là khi tôi sinh hoạt ở Hội Âm nhạc TP.HCM, số 81 Trần Quốc Thảo – thực chất là phụ việc cho anh Phạm Trọng Cầu, thu âm guitar, tập bài cho nhóm Dây Leo Xanh. Cứ ít hôm, lại thấy Bùi Giáng ngồi…

từ hiền trang

Ở Từ Hiền Trang có tất cả các phẩm tính cần thiết cho một nghệ sĩ đi đường dài, trừ một điểm là sự liều lĩnh. Tôi không nói cần liều lĩnh làm điều ngu ngốc, nhưng nghệ sĩ vẫn luôn phải liều một chút, dấn thân một chút, bất chấp một chút, và không…

tạ từ, anh huy!

* Tôi đăng lại bài tưởng niệm này đúng 10 năm sau khi nhạc sĩ Từ Huy từ trần. Để tưởng nhớ một người anh thân thiết, đã giúp đỡ tôi rất nhiều lúc khởi nghiệp.   Mười năm trước, vào một sáng mùa hạ trong xanh rợn người, tôi cùng anh Từ Huy check-in…