mưa

ngày tôi mười tám tuổi trong căn nhà nhỏ có số tuổi trùng khít với tuổi tôi, trận mưa nào cũng là trận lũ vì nước không thoát kịp tràn vào nhà có khi nửa ngày mới rút, những chiếc ghế hay cái gì đó tương tự ghế được bà ngoại tôi sắp thành hàng…

một câu

hẳn em chẳng thể nào ngờ được rằng đoạn phố này, nơi anh và em [của anh, của anh, em của anh, anh cứ mãi nhắc lại như thế] đi qua mỗi chiều, lại là nơi lưu giữ hộ anh hình bóng của những ngày quá vãng – đã xa lắm, thuở ấy, thuở đau…

tuyệt vời

như bao lần thứ ánh sáng ấy rọi xanh một khoảng không gian và tôi với niềm cô độc tuyệt vời của mình saigon tròn đầy như ước vọng của nàng chưa trải qua khổ đau thông qua thứ ánh sáng ngày lên tôi thấy mình trong suốt đến đáy thủy tinh khua giòn cà phê…

những bài nguyễn trung cang

Trong xấp di cảo ca khúc mà mẹ ruột cố nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang (1947 – 1985) cho tôi xem, có một bản chép tay lạ hơn hết thảy: bài “Bâng Khuâng Chiều Mưa Nội Trú”. Ở lề bản thảo, một dòng chữ nguệch ngoạc “Viết theo một bài thơ của M., một học…

bỗng nhớ về bùi giáng

Tôi gặp Bùi Giáng nhiều lần vào giai đoạn 1991-93, đấy là khi tôi sinh hoạt ở Hội Âm nhạc TP.HCM, số 81 Trần Quốc Thảo – thực chất là phụ việc cho anh Phạm Trọng Cầu, thu âm guitar, tập bài cho nhóm Dây Leo Xanh. Cứ ít hôm, lại thấy Bùi Giáng ngồi…

trông vào thơ

– Tặng nhà thơ F. Một Tôi không phải là người làm thơ chuyên nghiệp, hiểu theo nghĩa có thể kiếm tiền được bằng thơ (than ôi, ai kiếm tiền được bằng thơ trong xứ thơ này nhỉ?); hoặc ít ra hiểu theo nghĩa làm thơ đều đặn, nhiều và thường trực. Thi thoảng, những…

đem tôi đi

đem tôi đi cùng với cơn mưa cuộc lữ hành kỳ dị từng tế bào tan thành nước những hạt nước trổ bông không cần dùng đến bàn chân để bước không cần đến bàn tay vuốt mặt nước mắt nào cũng hòa hết vào mưa vào sông vào biển máu nào cũng lễnh loãng…

nâu

Mặt đường gãy đôi những bờ viền nham nhở Mảnh báo cũ không nói lên điều gì ngoài câu chuyện ngữ pháp Khăn giấy xỉn màu Cà phê nâu Quẫy đạp vào tử cung ký ức hai bàn chân nhỏ của số phận Di căn ác liệt nỗi thất vọng Ở nơi có bóng xám…

thở dài

Và những tiếng động sẽ còn lại sau khi ngày tắt thở Ai sẽ đi dọc ánh sáng cơn mơ Ai sẽ về lầm lũi Hoàng hôn vẽ bức tranh kỳ dị Vào màn đêm Và những tiếng thở dài sẽ còn đấy Ngay cả khi chúng ta cố quên Ngay cả khi lời nói…

sao em không

bến sông ấy một chiều những con chim thiên di không tìm về nữa chúng ta đã quen với hình ảnh tự thân nó không có ý nghĩa gì là cứ phải tìm những bóng chim tăm tối khi ngày tắt vì sao vậy em vì sao vậy chính tôi phải chăng chúng ta đã…

đèn

Nếu có những chuyến tàu muộn về để đèn cửa sổ sáng hơn bình thường Có thể chúng ta sẽ quen chào nhau bằng một giọng thân hơn Bằng một giọng ẩm và mềm mại hơn em nhỉ Đèn bao giờ cũng có ý nghĩa hắt hủi và đe dọa thế mà anh cứ mê…

canto notturno

Quãng giữa hơi thở sâu hút là một cơn mơ thật ngắn, ở đó chúng tôi ngồi cùng nhau trên phiến đá trắng của hy vọng trông xuống triền sông, mặt trời cứa những mảnh sắc vào da thịt trần truồng và một bông hoa màu hoàng yến nở bừng như giọt máu vàng ướt…