giao thừa đọc lục bát múa

Tôi được đọc bản thảo tập lục bát này khi tình bạn giữa tôi và tác giả của nó đã được một năm. Vốn là người giao tiếp rộng nhưng ít nhận ai là bạn, tôi có được người bạn như Trần Lê Khánh là có thêm niềm an lạc. Lục Bát Múa không phải…

tâm

nghệ thuật như mặt biển lặng, nơi trăng sao núi đồi có thể soi mình và nương náu nghệ thuật ôm vào lòng nó vạn sự lành, che chở vạn vật, bằng tịch lặng thanh khiết bằng bao dung tha thiết bằng trong ngần vô lượng tâm ta, khi đủ tĩnh và mềm mại, ấy…

cửa sổ

chảy trôi úa tàn sự vắng lặng của cơn mưa sự hoang vu của cây thế giới rút lại bằng bàn tay những bóng người vụt qua cửa sổ để ngỏ một lúc nào đó em sẽ nhớ hôm nay. (2016)

đừng nhé (tặng phan đan)

chưa bao giờ những đứa trẻ tìm thấy mảnh áo rách vạt trăng khô thất lạc bìa rừng em đi về cùng tôi trí nhớ lễnh loãng màu sữa ôi chập chùng bước nhỏ vụng về chúng ta đưa nhau quay lại nơi xuất phát niềm hạnh phúc mua rẻ chợ trời trong túi áo…

đêm qua

những ngày lên xanh cho lòng thênh thang nhớ về thuở nào còn vụng dại còn mệt nhọc với nỗi nhớ với niềm yêu với sự tận tụy hay vô tâm của một người hai người những ngày gió đầy đặn thổi về như nụ hôn sáng ấm từ tâm lời ca chim muông lích…

cánh dơi

rồi mọi thứ sẽ cùn mòn và tan rã bầu trời đổ sụp giữa một cố gắng tuyệt vọng lũ dơi bay quanh giấc ngủ như đám mây màu nâu xỉn ta dắt nhau đi tìm địa đàng đã mất bằng đôi chân mỏi nhừ đau buốt xa kia âm thanh của quá khứ nhói…

chuyển động của làn hương

Bá hương, hoắc hương, đàn hương, long diên hương, trầm hương—những từ ngữ đẹp như mộng ảo bởi chưa từng nhuốm uế tạp của đời sống, những từ ngữ lay động trước gió hè như tấm mành trúc ngoài sân, thơm tho và hoang đường mà lại hiện thực hơn bất cứ điều gì. Bởi…

ăn chay

ồ thì ăn chay chứ sao ngày rằm cũng như ngày thường tháng vu lan cũng như mọi tháng ngày ba bữa đạm bạc không màng cao lương mỹ vị đời nhẹ tênh như một chiếc lá trên mặt hồ mùa hè những cơn mưa chiều nhỏ hạt lây rây một câu thơ cũng gây…

trích một bài thơ dài

nàng đẹp như một trái đào chín ửng thơm tho, mùi hương đó, ngấn cổ mềm bằng sứ trắng đó, tôi nâng niu bằng tay bằng tim bằng nỗi sợ hãi lẩn khuất cứ liên tục trở đi trở lại nhắc nhớ những ngày tím tái xưa, tôi nâng niu bằng niềm hân hoan ngời…

phan đan

Lý do sáu năm qua, Phan Đan và tôi cùng ở trong một thành phố mà không gặp nhau lần nào—như hai người chưa từng quen biết—là một tình tiết đáng chán, một trích đoạn cải lương không đáng hát lại, một trò đá gà trong đó hai chú gà đều không muốn đá. Bạn…

lặng

Nơi an trú cho ta là gì? Sự bặt lặng. Hạnh phúc ở đâu? Cũng ở đó. Sau mưa. Vũng nước. Nền trời. (22/7/2016)

mưa

ngày tôi mười tám tuổi trong căn nhà nhỏ có số tuổi trùng khít với tuổi tôi, trận mưa nào cũng là trận lũ vì nước không thoát kịp tràn vào nhà có khi nửa ngày mới rút, những chiếc ghế hay cái gì đó tương tự ghế được bà ngoại tôi sắp thành hàng…