khoảng không

thời gian chừa trống những khoảng trong suốt mọc lên sợi khói xanh xao kẻ im lặng thả vào trí nhớ mồ côi vài hình ảnh nhỏ nhoi chưa làm nổi một câu chuyện một đoạn văn một dòng nhạc nhiều khi tôi thấy mình bất tài chỉ được mỗi một điều là lui về…

hành trình

Thi tập Ngày Như Chiếc Lá của Trần Lê Khánh không dành cho những người trầm cảm—thậm chí kẻ đang buồn phiền cũng bị chống chỉ định. Dù đó không hề là một tập hợp những câu thơ u sầu. Có lẽ không khí u uẩn đã kết tích từ vô thức của người làm…

chim nhạn

Tôi muốn viết cho em những bài hát Bởi vì ngoài chúng, tôi đâu thể làm gì khác Cho tình yêu của tôi Cho niềm vui của tôi và nỗi chờ mong của tôi Những bài hát không phải biểu hiệu của tình yêu Chúng chỉ đem lại cho đời tôi một ý nghĩa mới…

giao thừa đọc lục bát múa

Tôi được đọc bản thảo tập lục bát này khi tình bạn giữa tôi và tác giả của nó đã được một năm. Vốn là người giao tiếp rộng nhưng ít nhận ai là bạn, tôi có được người bạn như Trần Lê Khánh là có thêm niềm an lạc. Lục Bát Múa không phải…

tâm

nghệ thuật như mặt biển lặng, nơi trăng sao núi đồi có thể soi mình và nương náu nghệ thuật ôm vào lòng nó vạn sự lành, che chở vạn vật, bằng tịch lặng thanh khiết bằng bao dung tha thiết bằng trong ngần vô lượng tâm ta, khi đủ tĩnh và mềm mại, ấy…

cửa sổ

chảy trôi úa tàn sự vắng lặng của cơn mưa sự hoang vu của cây thế giới rút lại bằng bàn tay những bóng người vụt qua cửa sổ để ngỏ một lúc nào đó em sẽ nhớ hôm nay. (2016)

đừng nhé (tặng phan đan)

chưa bao giờ những đứa trẻ tìm thấy mảnh áo rách vạt trăng khô thất lạc bìa rừng em đi về cùng tôi trí nhớ lễnh loãng màu sữa ôi chập chùng bước nhỏ vụng về chúng ta đưa nhau quay lại nơi xuất phát niềm hạnh phúc mua rẻ chợ trời trong túi áo…

đêm qua

những ngày lên xanh cho lòng thênh thang nhớ về thuở nào còn vụng dại còn mệt nhọc với nỗi nhớ với niềm yêu với sự tận tụy hay vô tâm của một người hai người những ngày gió đầy đặn thổi về như nụ hôn sáng ấm từ tâm lời ca chim muông lích…

cánh dơi

rồi mọi thứ sẽ cùn mòn và tan rã bầu trời đổ sụp giữa một cố gắng tuyệt vọng lũ dơi bay quanh giấc ngủ như đám mây màu nâu xỉn ta dắt nhau đi tìm địa đàng đã mất bằng đôi chân mỏi nhừ đau buốt xa kia âm thanh của quá khứ nhói…