ngày 2 tháng 9

Tôi châm một điếu Pall Mall đứng ngoài ban công hút. Mấy tuần nay tôi học cái cách “văn minh” của thám tử Cormoran Strike trong loạt trinh thám Robert Galbraith, hễ hút thuốc thì ra sân đứng, không hút trong phòng. Thế rồi tôi vẫn đeo đẳng ý nghĩ làm thế nào phá vỡ…

ánh sáng

Những hôm nằm bệnh dưỡng mắt mùa hè năm 2012, tôi đã đâm ra chán ghét ánh sáng. Sợ ánh sáng. Thứ ánh sáng đèn sân khấu Hà Nội trước đó (đợt mà tôi ra chấm thi) từng như những mũi dao đâm thẳng vào hốc mắt, xoáy hút, tê dại, nhức nhối. Cả đợt…

chủ nhật 6 tháng 8

Bắt tay vào viết cuốn Chuyện Nhạc Saigon, đầu óc tôi không tập trung việc khác. Nhiều thói quen cũ cũng bỏ, thay vào đó bằng những thói mới, chẳng hạn rề rà uống vại bia ở Jaspas mỗi chiều, lướt mạng tìm các công thức tráng phim, đọc sách lịch sử nội chiến. Tôi…

sau sinh nhật

Tôi đề ra kỷ luật cho mình: ngày hút hai tẩu thuốc sáng và tối, ở nhà. Khi ra phố, tôi không đem thuốc theo, hành trang chỉ có chiếc máy ảnh, gọn nhẹ, không lỉnh kỉnh dễ làm mình lười. Ngay cả máy tính tôi cũng hạn chế đem theo, có viết thì viết…

truyền thống

Đọc cuốn Focus, thấy Michael Gross viết rằng ngay cả khi thời đại nhiếp ảnh thời trang và siêu mẫu đã qua, ngay cả khi bước sang thời của các thần tượng mạng xã hội (như Anja Rubik, Barbara Palvin, Karlie Kloss, mới hơn nữa là Paula Bulczynska) và các nhiếp ảnh gia thời trang…

nhật ký ảnh 19.vi

Những ngày này tôi chụp ảnh nhiều, liên tục, đang lúc có hứng. Với phim 135 và máy số, tôi lười, thật sự lười, có khi đem máy theo mà không buồn lấy ra khỏi túi. Phim 120 chụp nhanh, nhiều cảm xúc, và thật lạ là dẫu biết cần tiết kiệm phim, chụp tấm…

chụp và viết

Đoạn đời sống mới là một giai đoạn bình yên không xáo trộn, không quay cuồng với những nỗi nhớ những hồi ức cũ, không mong mỏi những điều chưa tới, bình thản sống, làm việc và tận hưởng thành quả công việc. Theo đó, nếu có ai hỏi “dạo này có gì mới?”, hẳn…

khí hậu tâm hồn

Chụp bất kỳ thứ gì, cảnh gì, người gì, đều là chụp chính tâm hồn mình thôi. Bức ảnh không chỉ thông tin về cái-được-chụp, chẳng hạn phố Saigon, chiến tranh, phong cảnh Venice, chân dung ông A bà B, mà còn cho ta thấy rất nhiều về người-chụp—thậm chí đó mới là phần thông…

sự kỳ diệu của phim

Có thể những điều tôi viết không gây được sự chú ý nào từ các bạn, vì các bạn đã biết cả rồi. Cũng có thể các bạn chưa biết nhưng vẫn không thích, không quan tâm. Không sao cả, bởi vì tôi không định rủ các bạn làm một cuộc “về nguồn” gian khó…

leica hay không leica?

Tôi đã biết/hiểu/chụp/trải nghiệm Leica đủ để tự tin rằng mơ ngủ vẫn chụp được, như thể Leica đã ăn vào một phần máu thịt, như một thứ thiết thân đến mức tôi chẳng bao giờ nghĩ có hiệu máy nào thay thế nó. Vậy mà tôi sai đấy. Những điều nói trên (các trải…

lại nói chuyện ảnh

1. Công nhận vẻ đẹp của ảnh kỹ thuật số không khó lắm. Điều khó là phủ nhận vẻ đẹp của nhiếp ảnh phim. Dẫu là người thoáng rộng đến mức nào, hy sinh một quan niệm (để toàn tâm toàn ý theo ảnh digital) chẳng bao giờ làm nổi. Có kề dao vào cổ…

năm mươi

1. Ở tuổi năm mươi, trong nhật ký, họa sĩ Bùi Xuân Phái bộc lộ ám ảnh về cái chết, sự tàn rữa, sự bất lực của mình và cả những lo lắng về cơm áo. Một cách dũng cảm, ông vượt qua được thời khủng hoảng sinh học ấy và trẻ lại. Như vậy…