dọn phòng

Tôi dành ra nửa buổi Chủ nhật để sắp đặt lại không gian làm việc, nhân thể test đôi loa monitor mới hiệu Fluid Audio. Vì phòng tôi trước sau gì cũng có xu hướng thành một cái xưởng, những gì nhỏ gọn nhất cho từng công việc được chọn. Làm nhạc bằng những thiết…

một sáng thứ bảy

Sáng có nắng đẹp. Chiều có mưa không tính sau. Tôi ăn sáng ở Palace, bữa sáng vội vã vì thực khách ồn ào và thích thể hiện quá, làm mất cả mood vốn đang vui vẻ của tôi. Những nơi chốn cuối tuần mà đã được đưa vào danh mục quán ăn gia đình…

thì ngày vẫn đẹp

Tháng trước gãy ngón chân nằm nhà, sẵn dịp tôi loay hoay sửa MacBook Pro để fix cái lỗi rất ư khó chịu trong Finale 25. Finale tôi quen dùng, dù đã bỏ công tập dùng Notion 6 nhưng bao nhiêu files định dạng MUSX mấy mươi năm chả lẽ bỏ. Lỗi kỳ cục, hễ…

thứ ba 22 tháng 8

Sau nhiều ngày vật vã sửa chữa, thêm thắt, mua sắm, cải tổ MacBook Pro 2017 thì tôi… bán, và quay lại dùng MacBook Pro classic đời 2015. Việc bỏ đi các cổng cắm ngoài, việc thiết kế lại bàn phím và giảm độ dày/nặng của đế máy đã làm chiếc máy Pro trở thành…

chủ nhật 6 tháng 8

Bắt tay vào viết cuốn Chuyện Nhạc Saigon, đầu óc tôi không tập trung việc khác. Nhiều thói quen cũ cũng bỏ, thay vào đó bằng những thói mới, chẳng hạn rề rà uống vại bia ở Jaspas mỗi chiều, lướt mạng tìm các công thức tráng phim, đọc sách lịch sử nội chiến. Tôi…

vài chuyện lặt vặt

Tôi tập bỏ giấc ngủ trưa, thứ đã thành nếp từ nhỏ, thứ gọi là siesta vốn không thể thiếu. Nếu bỏ được nửa giờ ngủ này, đêm sẽ sâu giấc hơn. Tôi nhắm mắt dưỡng thần độ mười phút, rồi làm việc. Cuốn sách thứ ba đã mở màn, viết trang đầu tiên. Những tháng…

mười hai tháng bảy

Vẫn ở nhà dưỡng thương, một giờ đồng hồ buổi sáng hoặc chiều nếu trời đẹp thì ra phố. Chân vẫn phải buộc cố định ba ngón, những cơn đau nhói bên trong đã hết nhưng đi đứng vẫn phải dè dặt, có những tư thế hơi ép lên ngón là đau muốn ngất. Công…

đùa

Tôi có một thói quen từ xưa là luôn đùa cợt với những bi kịch của mình. Phần thì do ngưỡng đau của tôi cao hơn người khác (nên chưa thấy gì đau lắm), phần thì tôi nghĩ nỗi đau đều không thể tránh được, có than khóc cũng vậy thôi (có khi còn làm…

năm mươi

1. Ở tuổi năm mươi, trong nhật ký, họa sĩ Bùi Xuân Phái bộc lộ ám ảnh về cái chết, sự tàn rữa, sự bất lực của mình và cả những lo lắng về cơm áo. Một cách dũng cảm, ông vượt qua được thời khủng hoảng sinh học ấy và trẻ lại. Như vậy…

chỉ là nhật ký

1. Anh Đan tặng lại tôi một chiếc hộp gỗ do cố họa sĩ Thái Tuấn làm thủ công, có khắc tên người được tặng và chữ ký bác Tuấn. Nó bị long bản lề nhưng tôi đã sửa lại được. Bây giờ, nó hoàn hảo nhưng là một thứ hoàn hảo mong manh. Để…

nhật ký buổi sáng

3.vi Có những ngày tôi thấy rất bức bối như bị giam trong chiếc lồng sắt. Thời tiết ngột ngạt có lỗi phần lớn trong chuyện này, nhưng không nên gán tất cả tội danh cho thời tiết. Cảm giác giam cầm tôi đã thử phân tích, rồi tôi thấy rằng chiếc lồng giam chính…

vài dòng tháng sáu

Tôi viết bài tháng Bảy cho tạp chí Đẹp, dùng một giọng văn khác xưa nay, không mượt mà ngọt ngào mà gai gai tưng tửng, nhưng để bàn về một chuyện mượt mà ngọt ngào: đó là một định nghĩa (của riêng tôi) về những kỳ nữ, những nhan sắc. Thế nào là một…