linh tinh trong ngày

Tôi hay viết dở dang, không trọn vẹn cái kết của những câu chuyện. Nhưng chuyện hàng ngày, lắm khi chẳng có kết. Như hôm nay vậy. Buổi sáng tôi ra Hải Triều ăn sáng tốc hành, rồi về lại nhà để viết. Chín giờ sáng tôi đến VCPMC để lãnh tác quyền hàng quý….

của hôm qua

Hôm qua tôi mệt nên không ra phố. Ở nhà rảnh, tôi lên mạng vào trang Magnum Photos tìm thấy bức ảnh này của Raymond Depardon: đầu một người khách nhô khỏi ghế nệm Givral. Chụp năm 2008, là năm Givral sắp đóng cửa giải thể khu Eden. Thế là ký ức bỗng dậy sóng….

một mùa nhớ

Tôi vẫn nhớ mùa Giáng Sinh 1986. Ít khi tôi đặt ý nghĩ vào nó, mùa Lễ của tuổi trẻ đó. Mà nhớ vẫn cứ nhớ như in. Lúc tôi lên năm thứ Hai Cao đẳng Sư phạm thì khóa sau vào năm nhất. Sơn, một bạn khóa 2 rủ tôi về nhà nghe nhạc,…

nhà cũ

Con ngõ sụt xuống như nhìn qua một ống kính góc rộng của tay máy không vững, phía trái từ cuối ngõ trông lên đếm đến bốn là ngôi nhà tí hon của bà và mẹ tôi. Của gia đình mà tôi sống từ bé thơ. Đèn chập chờn lúc tỏ lúc mờ và dây…

để bắt đầu một kết thúc

Kết thúc nào cũng cần một cú khởi đầu cho cả một quá trình. Kết thúc không giống như cái chết (mà ngay cả cái chết, vẫn có những người đủ tư cách chuẩn bị cho nó), không quá đột ngột, ta có thể nhàn tản mà sửa soạn đầu cuối trước sau. Bắt đầu…

lẩm cẩm

Sống sao cho đừng thẹn với mình, chứ chả có việc gì phải chiều người. Một ai đó đã nói, trong danh tiếng thì con thú lớn bị săn, đã rủi mà thành “a name” thì phải quen với miệng thế nhân, coi đó làm sự thường. Mấy ngày nay tôi vui vui, rồi lại…

tết già nhớ tết thơ ngây

Tết năm nay tôi năm mươi hai tuổi, tính theo tuổi ta, tuổi ông bà. Chưa già nhưng đã “toan về già”. Tôi cũng không nhớ rõ từ cái Tết nào tôi bắt đầu thấy mình già, nghĩa là không còn thơ ngây nữa, không còn nôn nao chờ đợi, không còn cảm thấy Tết…

mười lăm năm ấy

Không chỉ mười lăm năm (1985 – 2000), mà còn hơn thế nữa, quãng thời gian tôi gắn bó với Cao Đẳng Sư phạm. Bởi vì trước khi chính thức đặt chân vào giảng đường, tôi đã theo học Anh ngữ buổi tối ở đó, thời mà bất kể đã mang tên Cao Đẳng Sư…

saigon của tôi

Saigon yên tĩnh thì không còn là Saigon nữa, nhưng tôi vẫn muốn chụp thành phố theo cách thật tĩnh, như một nơi chốn của tâm tưởng hơn là hiện thực. Thành phố của tuổi thơ tôi, vắng lặng, yên ấm, vì chiến tranh ở xa. Thành phố đã được nhân lên từ đơn vị…

1972

1972 và tôi năm tuổi. Ngay từ sáng, chiếc Jeep do người hạ sĩ dưới quyền cậu tôi đã đậu trước ngôi nhà nhỏ của bà cháu tôi. Tôi không được báo trước nên không nôn nao như những lần về nội chơi với các em, lần này mẹ tôi chỉ bảo, lên xe xuống…

26.iii

Giấc ngủ trưa dài trong mùa nóng làm tôi nhớ lại cũng những giấc trưa dài đến tận chiều như vậy, khoảng năm 1986, 1987 đến nhà anh Hoàng, bạn học Cao đẳng, nhậu một trận đã đời rồi đạp xe về ngủ. Ngủ đến khi tỉnh rượu thì chiều đã phủ chụp, cơn say…

những sạp thuốc lá

Đọc thấy đâu đó kể rằng nhà văn Lê Xuyên “Chú Tư Cầu” lúc cuối đời bán tủ thuốc lá lẻ đường Ngô Quyền, tự dưng tôi cảm khái muốn viết đôi dòng về các sạp thuốc lá. Thời còn học trung học, hút thuốc là hút lén, nên chỉ có thể mua thuốc lá…