khí hậu tâm hồn

Chụp bất kỳ thứ gì, cảnh gì, người gì, đều là chụp chính tâm hồn mình thôi. Bức ảnh không chỉ thông tin về cái-được-chụp, chẳng hạn phố Saigon, chiến tranh, phong cảnh Venice, chân dung ông A bà B, mà còn cho ta thấy rất nhiều về người-chụp—thậm chí đó mới là phần thông…

an toàn

Tự bản năng mỗi người, chúng ta biết chọn sự an toàn để sống. Thế nhưng chẳng phải hễ chọn là được, may mắn thì được, còn thì vẫn bất an. Nếu rủi ro rơi vào bất an dù đã cố gắng đạt đến an toàn, kẻ ấy biến thành kẻ cướp hoặc là nghệ…

ba trích đoạn

Có ngàn lời nói trong một bức ảnh, nhiều ảnh là những bữa tiệc chuyển dời từ một ống kính này sang một ống kính khác, là những câu chuyện kể không dứt về thế giới ngoại tại như ta hằng thấy, và có thể, thế giới trong tâm tưởng người chụp. Trong số không…

29.iii

(…) Chưa chắc em đã nhớ những buổi chiều cuối năm 2008, anh ngồi một mình ở tiệm cà phê Illy, cứ mỗi buổi chiều ra phố anh in quãng năm mươi trang Ỷ Thiên Đồ Long Ký vào quán đọc, thuở đó anh còn chưa quen đọc sách điện tử, bộ Ỷ Thiên thì…

saigon (4)

Vì quá mê thích những bức ảnh Saigon đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, tôi tìm đi lại những con đường mà tôi hy vọng còn giữ được ít nhiều màu sắc, ánh sáng, cảnh vật của một Saigon quá vãng. Hai con đường nhỏ song song nhau trổ từ Trần Hưng…

tiếng tây

Mỗi ngôn ngữ đều ẩn chứa những nội hàm tầng tầng lớp lớp. Chúng vượt lên chiều kích của ngữ nghĩa, khơi gợi trí tưởng tượng, nhảy đến những siêu liên kết, mở ra những chân trời khác lạ. Tiếng Tây đối với người Saigon có thêm (và dĩ nhiên mất đi) một số nội…

tình yêu tuổi năm mươi

Tôi bước vào cơn gió nhẹ buổi sáng. Những tiếng động quen thuộc của phố xá, tiếng rao bánh mì và ép nhựa từ loa MP3, tiếng đập chan chát lon sữa bò xuống đất trước khi mở, tiếng tụm năm túm ba vừa nhồm nhoàm gặm bánh vừa cười nói râm ran, tất cả…

một cung đường ngắn

Dù bỏ ra cả đời, anh cũng không đi hết một cung đường ngắn ngót một cây số. Câu nói này không phải của một danh nhân, mà của tôi, dù bạn nghe loáng thoáng cũng có vẻ rất ư là danh ngôn. Tôi, người Saigon toàn tòng, đứng nhìn một vòng cung phố ngay…

hồn việt

Nhạc sĩ Trúc Phương nói khi ông viết tân nhạc thì cái hồn cổ nhạc vẫn bảng lảng đâu đó. Tôi chẳng có chút hồn cổ nhạc nào, tây học 100% và nếu có dùng ngũ cung thì cũng chỉ xem như một chất liệu trong vô vàn chất liệu blues, Phrygian, Tạng, Ả rập,…

không tuyên truyền

Đây rõ rành rành không phải là một lời khuyên, cũng không hề là một khuyến cáo bảo vệ sức khỏe hay giữ gìn môi trường. Như Haruki Murakami nói, tôi không phải kẻ trượng phu (rõ rành rành) nên không khuyên ai nên làm gì được, cũng không đủ tư cách nói rằng hãy…

đẹp như hạnh phúc

Những người đẹp có hạnh phúc hay không? Chưa chắc. Đâu đó rất lâu rồi, tôi đọc được một ý thế này: người sinh ra đã đẹp (không phải đẹp nhờ thẩm mỹ viện) là khác thường so với cộng đồng, mà phàm đã khác thường tất phải long đong lận đận. Thế nên mới…

niềm vui thuần khiết

Có bóng dáng niềm vui thuần khiết và nhuần nhị tỏa ra từ gương mặt, ánh mắt, tiếng đàn tiếng hát của các nhạc công, ca sĩ thời trước. “Trước” ở đây, chưa lâu, chừng hai mươi năm về trước. Nay bóng dáng ấy không còn thấy. Có dịp, bạn hãy nghe thử những đĩa…