vài chuyện lặt vặt

Tôi tập bỏ giấc ngủ trưa, thứ đã thành nếp từ nhỏ, thứ gọi là siesta vốn không thể thiếu. Nếu bỏ được nửa giờ ngủ này, đêm sẽ sâu giấc hơn. Tôi nhắm mắt dưỡng thần độ mười phút, rồi làm việc. Cuốn sách thứ ba đã mở màn, viết trang đầu tiên. Những tháng…

mười hai tháng bảy

Vẫn ở nhà dưỡng thương, một giờ đồng hồ buổi sáng hoặc chiều nếu trời đẹp thì ra phố. Chân vẫn phải buộc cố định ba ngón, những cơn đau nhói bên trong đã hết nhưng đi đứng vẫn phải dè dặt, có những tư thế hơi ép lên ngón là đau muốn ngất. Công…

đùa

Tôi có một thói quen từ xưa là luôn đùa cợt với những bi kịch của mình. Phần thì do ngưỡng đau của tôi cao hơn người khác (nên chưa thấy gì đau lắm), phần thì tôi nghĩ nỗi đau đều không thể tránh được, có than khóc cũng vậy thôi (có khi còn làm…

sau sinh nhật

Tôi đề ra kỷ luật cho mình: ngày hút hai tẩu thuốc sáng và tối, ở nhà. Khi ra phố, tôi không đem thuốc theo, hành trang chỉ có chiếc máy ảnh, gọn nhẹ, không lỉnh kỉnh dễ làm mình lười. Ngay cả máy tính tôi cũng hạn chế đem theo, có viết thì viết…

sách

Tôi nhận được từ Saigon Books 50 bản đặc biệt cuốn 50. Tôi giữ lại 10 cuốn (đánh số từ 01-10) để cất giữ. Hai mươi cuốn gửi qua bưu điện cho các độc giả đặt hàng trước, và các bạn đã lần lượt nhận (cuối tuần bưu điện không làm việc). Còn hai mươi…

nhật ký ảnh 19.vi

Những ngày này tôi chụp ảnh nhiều, liên tục, đang lúc có hứng. Với phim 135 và máy số, tôi lười, thật sự lười, có khi đem máy theo mà không buồn lấy ra khỏi túi. Phim 120 chụp nhanh, nhiều cảm xúc, và thật lạ là dẫu biết cần tiết kiệm phim, chụp tấm…

lại nói chuyện ảnh

1. Công nhận vẻ đẹp của ảnh kỹ thuật số không khó lắm. Điều khó là phủ nhận vẻ đẹp của nhiếp ảnh phim. Dẫu là người thoáng rộng đến mức nào, hy sinh một quan niệm (để toàn tâm toàn ý theo ảnh digital) chẳng bao giờ làm nổi. Có kề dao vào cổ…

năm mươi

1. Ở tuổi năm mươi, trong nhật ký, họa sĩ Bùi Xuân Phái bộc lộ ám ảnh về cái chết, sự tàn rữa, sự bất lực của mình và cả những lo lắng về cơm áo. Một cách dũng cảm, ông vượt qua được thời khủng hoảng sinh học ấy và trẻ lại. Như vậy…

chỉ là nhật ký

1. Anh Đan tặng lại tôi một chiếc hộp gỗ do cố họa sĩ Thái Tuấn làm thủ công, có khắc tên người được tặng và chữ ký bác Tuấn. Nó bị long bản lề nhưng tôi đã sửa lại được. Bây giờ, nó hoàn hảo nhưng là một thứ hoàn hảo mong manh. Để…

yêu cà phê?

Nói người Việt yêu cà phê thì cũng trơn miệng và… thuyết phục như nói Mã Giám Sinh yêu Thúy Kiều. Khi những nhãn hiệu tiếng tăm (và có thực chất) như Illy, có tiếng tăm đôi chút (và ít thực chất) như Gloria Jean’s, NYDC biến mất không kèn trống tiễn đưa, ta có…

nhật ký buổi sáng

3.vi Có những ngày tôi thấy rất bức bối như bị giam trong chiếc lồng sắt. Thời tiết ngột ngạt có lỗi phần lớn trong chuyện này, nhưng không nên gán tất cả tội danh cho thời tiết. Cảm giác giam cầm tôi đã thử phân tích, rồi tôi thấy rằng chiếc lồng giam chính…

vài dòng tháng sáu

Tôi viết bài tháng Bảy cho tạp chí Đẹp, dùng một giọng văn khác xưa nay, không mượt mà ngọt ngào mà gai gai tưng tửng, nhưng để bàn về một chuyện mượt mà ngọt ngào: đó là một định nghĩa (của riêng tôi) về những kỳ nữ, những nhan sắc. Thế nào là một…