nói chuyện đồ da

Tôi hết tuổi dùng canvas từ lâu. Thỉnh thoảng sắm một cái túi vải bố, thường là những dịp đi xa nổi hứng, về cũng để cho con tôi dùng. Tôi thấy vải bố bèo nhèo, thấm nước và không thơm. Dùng đồ da, Dương Minh Long là dân chơi có hạng. Nhớ một chiều mưa…

chuyện tình contax

Tôi sẽ nói gì đây về chiếc máy ảnh đã discontinued (thôi sản xuất) thuộc về một hãng có lịch sử gần hai thế kỷ? Học Eric Segal trong Chuyện Tình, tôi viết câu trên – nhưng hoàn toàn không có ý cảm thán như chàng trai của Love Story khóc vợ vừa mất. Tôi…

vài dòng về diesel

Tự nhiên lại thích viết về một nhãn thời trang ưa thích. Như Diesel. Ở Ý, Diesel được xếp cùng hạng với Replay, nhưng tôi hợp với Diesel hơn. *** Khởi đầu, công ty Diesel SpA trú ở một ngôi làng nhỏ mang tên Molvena, miền Bắc Ý. Nay thì, nó đã là một trong những…

vì sao người ta mê máy ảnh?

Tôi bỗng nảy ra câu hỏi có phần kỳ cục ấy sau khi dẫn Mr. Dee, tức rapper Đinh Tiến Đạt, lòng vòng phố xá tìm mua máy ảnh. Đạt vừa bước vào một cơn mê máy, cơn mê điên đảo đã vật tôi cách đây mười lăm năm. Cơn mê của Đạt sẽ kéo…

cà phê, một nghệ thuật

Chưa cần quan tâm nhiều lắm về xuất xứ hạt cà phê, tách hạt khô hay ướt, rang nhẹ hay đậm, tỷ lệ trộn thế nào, xay nhuyễn hay thô–những người mới đến với cà phê chưa cần để ý vội những điều trên.   Nhưng rất cần phân biệt commodity với specialty. Commodity là…

hồn saigon qua chiếc tẩu

Hút tẩu thì “sang”, thì “quý tộc”; nói thế cũng được mà nói tiêu cực hút tẩu thì già nua cũng xong. Không những già, mà còn cổ xưa nhất. Những người da đỏ châu Mỹ đã dùng tẩu để hút thuốc sợi năm nghìn năm trước trong những nghi lễ tôn giáo hoặc để…

giày

Tôi ra phố tìm mua một đôi giày cho con trai tôi, cháu cần có giày để “cày”, để lê lết bò toài, băng suối lội khe đi sinh hoạt hướng đạo sinh. Không khó để tìm một đôi giày bố nhưng thằng con tôi thuộc loại chân ngoại cỡ, to bè bè và lại…

bật lửa

Tôi có nhiều bật lửa, gần trăm cái, thỉnh thoảng cũng đánh mất hoặc cho đi. Nhưng tất cả chỉ tập trung vào hai hiệu: Ronson và Zippo. Không Colibri, không Dunhill, không Cartier. Không mạ vàng. Không chủng loại bật lửa “khẳng định đẳng cấp”. Không bao giờ. Chẳng phải cảnh vẻ gì, chỉ…

thú chơi máy ảnh

Bài viết nhỏ này không định nêu “điển hình” những nhà sưu tập máy ảnh có tên tuổi trong cộng đồng, vì thiết nghĩ nhắc người này sẽ bỏ sót người khác, vả chăng chính những người chơi máy kỳ cựu cũng không muốn được nhắc đến trên truyền thông. Vì thế, chúng tôi chỉ…

tại sao mê đắm leica

Leica đắt. Leica khó chụp. Leica không có nơi sửa chữa. Leica thiết kế quá đơn giản, không “ngầu”, không hầm hố. Leica không đẹp như một món trang sức. Leica không có những thứ người ta nghĩ nên-có ở một chiếc máy ảnh. Leica khác thường. Vậy tại sao nó lại được mê đắm,…

tôi kể chuyện gì khi kể chuyện hương

Những mùi hương phổ thông thì rỗng. Những mùi hương niche (làm cho một đối tượng hẹp sành chơi nước hoa) thì đầy đặn, sâu sắc và mang trong chúng những triết lý riêng. Ai đã nói, mùi hương như bài thơ. Đẹp đã đành, còn phải có thông điệp. Mùi hương phải biết nói….

chơi nước hoa niche

Byredo làm một dòng nước hoa tên là Thư Viện (Bibliothèque) để bạn ngửi thấy mùi giấy mực. L’Artisan Parfumeur làm Timbuktu, Al Oudh, Dzongkha hay Batucada đầy những câu chuyện viễn phương. Etat Libre d’Orange làm nước hoa có mùi máu, mùi móng tay cháy, mùi tinh dịch (Secretions Magnifiques). Và những cái tên…