diệp lục

Tôi chỉ mới thích màu xanh lục cách đây không lâu, còn trước đó, hầu như ghét bỏ. Khu chung cư tôi ở trông ra khoảng sân sau trồng những cây cau cảnh, cành nhánh gãy nát gục xuống mà không ai ngó ngàng đến việc tỉa tót, những cây cảnh mẹ trồng cũng không…

chiều bão

Saigon lại bão rớt, cơn bão số 2 của năm. Như “truyền thống”, sau năm El Niño là La Niña, mưa bão tơi bời. Tôi viết được nửa bài hát thì nhảy cóc sang một bài khác, vì thời tiết này chỉ viết về mưa bão hay là Những Bài Ru Ngày Bão tập hai…

buông bỏ, và tình yêu

Buồn vui kia là một Như quên trong nỗi nhớ (Trịnh Công Sơn, “Nguyệt Ca”)   Tôi chưa nghiệm được cơ chế tác động của việc trì giới (ngũ giới cư sĩ) đến việc thực hành hạnh buông xả. Nhưng giữ giới đã giúp tôi—một cách mãnh liệt không ngờ—đến sự buông bỏ mà mỗi…

cách mạng zen 3

Không phải chỉ khi nhìn thấy những thiết bị mới nhất của ASUS tôi mới có cảm giác buông xả, nhẹ nhõm. Đã trót làm một thị dân trong thời buổi ồn ã, nhiễu loạn, tôi đã từng tập cho mình sống chậm (không phải chậm như rùa), tận hưởng thời khắc và hướng đến…

đối trị với sự cụt hứng

Một trong vô vàn tính xấu của tôi là dễ bị mất hứng, cụt hứng, thất vọng trước những hành vi, thái độ, cách sống thiếu kiên định, dùng từ hơi bình dân chút là “tính tình đồng bóng”, lúc off lúc on không giữ lời hứa, suy nghĩ chệch choạc, nay nói kiểu này…

ác mộng nhạc quán

Tôi là người xem quán xá như nhà mình. Biết ngồi quán từ năm mười sáu tuổi, “thâm niên” cà phê của tôi như thế cũng thuộc loại có “số má”. Ở Sài Gòn đã đành, đến miền nào, tôi cũng tìm quán, và thông qua quán, hiểu miền đất ấy. Trong phạm vi một…

nơi chốn của cô đơn

Lần gần đây nhất về thăm lại xóm cũ ở hẻm nhà thờ Thăng Long, Quận 11, tôi đảo mắt tìm lại ngôi quán vốn là chốn đầu đời tôi đã vạ vật, làm quen với cà phê đắng không đường và thuốc lá. Quán nằm ngay tim con đường thẳng Nguyễn Kim trổ ra…

có một saigon im lặng

Khi viết những bản nhạc Thiền cho dự án nhạc chuông “Âm Quyển của Lắng Im” (Quiet Soundscapes, 2008 – 2009), tôi định đến một nơi nào xa xa, vắng vẻ, kiểu diện bích tu tập, mới mong yên lắng thực sự từ ngoại giới đến nội tâm. Nhưng rốt cuộc vì những lý do…

cà phê việt

Uống cà phê hôm nay, với người Việt, là thực hiện một nghi lễ văn hóa. Cà phê trong thời đại “thực tế ảo” biết đâu lại là phương cách tốt nhất và duy nhất để cưỡng lại chiều vector chóng mặt lao vun vút về vô định, về tha hóa, về sống gấp, về…

văn minh tiếng ồn

Khi John Cage trình diễn nhạc phẩm gây bất ngờ 4’33” không có một nốt nhạc nào, cả dàn nhạc nín lặng suốt bốn phút rưỡi, ông đã thừa biết là chẳng bao giờ có thinh lặng tuyệt đối. Khán phòng khi ấy không có tiếng nhạc – thì tất nhiên, nhưng lại đầy tiếng…