đói, cũng học

Mười sáu tuổi, khi đạp chiếc xe đạp nhão xích và xẹp lốp đi dạy kèm Toán Lý Hóa những tối trời mưa rát mặt, tôi thường nghĩ về một lựa chọn, hướng suy nghĩ mình vào một vấn đề thôi để quên đường dài và mệt mỏi. Đó là: ra đi hay ở lại….

saigon (4)

Vì quá mê thích những bức ảnh Saigon đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, tôi tìm đi lại những con đường mà tôi hy vọng còn giữ được ít nhiều màu sắc, ánh sáng, cảnh vật của một Saigon quá vãng. Hai con đường nhỏ song song nhau trổ từ Trần Hưng…

mười năm chẵn

2007 tôi google tìm “gối lông ngỗng Santas”. 2017 tôi đi mua bộ drap giường mới. 2007 tôi vét nhẵn túi mua được 5 bao Pall Mall. 2017 có người chào hàng một cây Pall Mall giá 3 triệu, tôi không mua. 2007 tôi chụp bằng chiếc Pentax 645N. 2017 tôi chụp Leica D-Lux. 2007…

một cung đường ngắn

Dù bỏ ra cả đời, anh cũng không đi hết một cung đường ngắn ngót một cây số. Câu nói này không phải của một danh nhân, mà của tôi, dù bạn nghe loáng thoáng cũng có vẻ rất ư là danh ngôn. Tôi, người Saigon toàn tòng, đứng nhìn một vòng cung phố ngay…

gửi theo ưng sơn ca

Ưng Sơn Ca không được nghe Nguyên Hà và Ái Phương, cô mất trước khi tôi gặp Hà và Phương để Hà có thể hát “Tàn Phai” và Phương với “Có Lúc”. Nếu Ca không đột quỵ, hẳn cô sẽ thích hai bài hát ấy như thuở sinh thời cô thích Tấn Minh hát “Còn…

1993 và những năm sau

Có một buổi chiều tôi đi bộ từ quận 10 đến tòa soạn báo Lao Động trước mặt Tòa án. Chiều đó không nắng, và năm 1993 đường còn vắng xe. Chiều đó tôi có tiền, vừa bán xe máy xong, xe hỏng suốt không thể kéo dài thêm nữa. Tôi đến Dương Minh Long….

31 đông du

Tôi ăn bánh mì phết bơ ở Jaspas và nhớ những buổi trưa đã xa, của mười mấy năm trước, V. và tôi hay ngồi ở 31 Đông Du ăn bánh mì mềm với bơ lạnh và đường. Tiệm 31 có café liégeois pha ngon, tôi uống lần đầu hình như Trịnh Vĩnh Trinh giới…

lên năm lên sáu

1972, mùa hè đỏ lửa, tôi lên năm tuổi. Học ở nhà chương trình lớp Một và học Pháp văn, để đúng sáu tuổi vào lớp Hai (miễn tuổi). Những buổi trưa mẹ đi dạy, tôi ở nhà với bà và thường trốn giấc ngủ trưa ôm lấy chiếc radio quân đội hiệu National dò…

1996, 2006, 2016

1996 khi có những cơn mưa đổ nhào vào mái tôn thấp han rỉ che hàng hiên căn gác tôi ở, đó là dịp tôi vừa được anh Nguyễn Đông Thức nhận vào viết trang Văn nghệ báo Tuổi Trẻ. Sáng nào tôi cũng phải ghé một thầy lang gần nhà lấy thuốc sắc sẵn…

lúc ốm

Buổi tối cảm lạnh tôi cạo râu thật sát, một thói quen có từ hai mươi năm trước chẳng vì lý do gì khả dĩ. Cơn cảm lạnh khó dứt vì tôi không dùng kháng sinh, tuy rất mệt nhưng vẫn có niềm vui nhỏ là được nằm giường êm nệm ấm đọc sách, uống…

cảm lạnh

12/8/2016 Không dùng kháng sinh để cho đề kháng tự nhiên diệt mấy con vi khuẩn viêm họng viêm mũi mà cũng muốn tắt thở. Cổ họng xót như nuốt mạt cưa. Đợt viêm họng này có lẽ kéo dài, chiều nào cũng mưa và không khí ô nhiễm quá mức. Đợt viêm họng này…

những mảnh vụn vàng

Thời vàng của chúng tôi là trong khoảng 1997 – 2003. “Chúng tôi” là những Bảo Chấn, Bảo Phúc, Ngọc Lễ, Việt Anh, Quốc Trung, Ngọc Châu, Vũ Quang Trung, tôi—những người được cống hiến trọn vẹn trái tim và khả năng sáng tạo cho nền nhạc nhẹ Việt trong Nam ngoài Bắc. “Chúng tôi”…