như niềm vui lặng lẽ

Phương Nam nhiệt đới gió mùa mà vẫn có mùa đông se sắt, vẫn có những sáng co ro áo len, vẫn có những buổi trưa mưa lất phất xám nhạt trên những con phố quen. Mùa đông Saigon như thể gương mặt em, đã yêu mà luôn nhớ, đã nhớ mà luôn bị bỏ…

một (nhiều) lời khen dành cho xz

Sony là hiệu gắn bó với tôi một khoảng dài gần mười năm (2001 – 2008) ngay khi họ có những chiếc điện thoại ngộ nghĩnh hình dáng như máy radio bỏ túi và màn hinh đơn sắc vàng. Sony đã thân thuộc bất ly thân với các dòng W (nghe nhạc), K (chụp ảnh), P…

tình yêu tuổi năm mươi

Tôi bước vào cơn gió nhẹ buổi sáng. Những tiếng động quen thuộc của phố xá, tiếng rao bánh mì và ép nhựa từ loa MP3, tiếng đập chan chát lon sữa bò xuống đất trước khi mở, tiếng tụm năm túm ba vừa nhồm nhoàm gặm bánh vừa cười nói râm ran, tất cả…

laser thế hệ 3

Vậy là tôi lại cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh “cách mạng 3” của nhà ASUS. Và vẫn còn nguyên vẹn cảm giác an tâm, thân thuộc, ấm áp như năm 2014 với 2 Laser, vật bất ly thân của tôi đến tận giờ. Zenfone thế hệ 3 tôi đã trải nghiệm dòng…

một cung đường ngắn

Dù bỏ ra cả đời, anh cũng không đi hết một cung đường ngắn ngót một cây số. Câu nói này không phải của một danh nhân, mà của tôi, dù bạn nghe loáng thoáng cũng có vẻ rất ư là danh ngôn. Tôi, người Saigon toàn tòng, đứng nhìn một vòng cung phố ngay…

đẹp như hạnh phúc

Những người đẹp có hạnh phúc hay không? Chưa chắc. Đâu đó rất lâu rồi, tôi đọc được một ý thế này: người sinh ra đã đẹp (không phải đẹp nhờ thẩm mỹ viện) là khác thường so với cộng đồng, mà phàm đã khác thường tất phải long đong lận đận. Thế nên mới…

sưu tập những khoảnh khắc

Tôi có thú sưu tập. Kể ra thì cũng nhiều thứ linh tinh, trải dài từ những năm ấu thơ đến tận hôm nay. Thuở bé, là tem thư, bì thư có dấu bưu điện. Lớn hơn chút nữa, là truyện tranh tiếng Pháp. Rồi ở tuổi trưởng thành, vỏ bao thuốc lá, xì gà,…

ốc đảo của người hát

Mười hai năm trước, nhân một buổi gặp gỡ vào buổi sáng đầy nắng xanh tại quán Cây Tre, tôi đã nói với anh Ngọc Tân (cố ca sĩ Ngọc Tân), rằng Saigon là ốc đảo mà những người-hát thường xuyên—hay buộc phải—tìm về trên đường hành hương. Bấy giờ, sinh hoạt âm nhạc nội…

nan goldin phỏng vấn araki

Năm 1992, chủ bút tạp chí Deja-Vu của Nhật mời tôi đến Tokyo gặp Nobuyoshi Araki. Tôi đã nghe nói nhiều về người đàn ông ngông cuồng này của nền nhiếp ảnh Nhật Bản, về những tác phẩm mang tính nhật ký và dục tình cao của ông. Araki cũng có quyển Ballad of Sexual Dependency của tôi, dù…

tình lớn tình nhỏ

Tình nhỏ làm sao quên. (Đoàn Thạch Biền) Yêu nhiều hay không đủ nhiều, tình lớn hay tình nhỏ không phụ thuộc vào đối tượng ta yêu. Chẳng qua là một đối tượng nào đó may mắn (hay là bất hạnh?) rơi vào vùng trũng của xúc cảm, và được lưu ở đó lâu hơn….

vì tình yêu leica…

Vì quá yêu Leica, tôi sẽ nói về… Sony. Ồ thì sao chứ? Thiết tưởng tôi từng nói về Leica nhiều đến phát nhàm tai, từng sở hữu (và vẫn sở hữu) Leica như những người bạn (à lẽ ra không nên nói “sở hữu bạn”), từng chụp vô vàn ảnh với Leica—thì bây giờ có…

một chút bắc mang theo

Tôi người Saigon. Toàn tòng. Tức là người Nam. Xác định điều này chẳng phải để kỳ thị Nam Bắc, mà để thấy sự khác biệt vốn dĩ. Trả lời phỏng vấn các nhà văn Croatia vào năm 1978, văn hào Mỹ John Updike đã nói như sau về W. Faulkner: “Ông ta là người…