ghi chép ngắn buổi trưa

Có những quy tắc vật lý, những nguyên lý toán học ẩn sau âm nhạc như những rường cột vô hình để một nghệ sĩ xây lâu đài cho nghệ thuật của mình. Những gì tưởng chừng nằm ở phạm vi tình cảm, cảm giác đều có mối liên hệ và được giải thích bằng…

nhân tái bản bình yên

Chân dung tôi do Phạm Hoài Nam chụp, và bức hoa lan hồ điệp do tôi chụp, cách nhau mười năm (2003, 2013). Và bây giờ là 2018. Xác định những điểm mốc thường cho chúng ta một chút bồi hồi cảm động, nhưng cũng kèm theo nỗi buồn. Sự tàn phá của thời gian,…

bước sang năm mới

Mười ngày đầu năm sôi động không ngờ. Một mặt tôi lo ổn định sức khỏe, mặt khác giải quyết rất nhiều việc (may là không có việc tồn đọng từ năm cũ), và liên tục gặp gỡ, phỏng vấn, trò chuyện, giao lưu nhân cuốn Saigon Của Tôi ra mắt. Có những đêm đã…

đường dài hay đường ngắn

Tuổi thọ của sự nghiệp người Việt trong ngành nghệ thuật thấp hơn nhiều so với Tây phương, điều này có nhiều cách lý giải. Cách đơn giản nhất là quy về… cơ địa, một từ nói sao cũng không cãi được, cái tạng người mình yếu, giống như người Tây gặp cúm là cầm…

a life in songs

Cứ bất kỳ một cơn bệnh nào, phải chờ đủ một tuần thì nó mới lui, dù bạn có uống thuốc hay không. Uống thuốc thì giảm được những khó chịu do triệu chứng, nhưng không làm bạn khỏe lên được. Cơ chế phục hồi của cơ thể phải đủ ngày đủ giờ mới hoàn…

việc nhạc

Tôi nhờ Hà Thảo thiết kế bìa album cho Hảo (June Nguyen) và Địa Đàng III. Album JUNE chỉ phát hành digital nên việc thiết kế đơn giản: một mặt bìa trước, một banner, một poster. Cuối tuần tôi chụp thêm cho June ít ảnh nữa để có nhiều ảnh chọn. Địa Đàng III thì…

ngày 2 tháng 9

Tôi châm một điếu Pall Mall đứng ngoài ban công hút. Mấy tuần nay tôi học cái cách “văn minh” của thám tử Cormoran Strike trong loạt trinh thám Robert Galbraith, hễ hút thuốc thì ra sân đứng, không hút trong phòng. Thế rồi tôi vẫn đeo đẳng ý nghĩ làm thế nào phá vỡ…

khí hậu tâm hồn

Chụp bất kỳ thứ gì, cảnh gì, người gì, đều là chụp chính tâm hồn mình thôi. Bức ảnh không chỉ thông tin về cái-được-chụp, chẳng hạn phố Saigon, chiến tranh, phong cảnh Venice, chân dung ông A bà B, mà còn cho ta thấy rất nhiều về người-chụp—thậm chí đó mới là phần thông…

năm mươi

1. Ở tuổi năm mươi, trong nhật ký, họa sĩ Bùi Xuân Phái bộc lộ ám ảnh về cái chết, sự tàn rữa, sự bất lực của mình và cả những lo lắng về cơm áo. Một cách dũng cảm, ông vượt qua được thời khủng hoảng sinh học ấy và trẻ lại. Như vậy…

chỉ là nhật ký

1. Anh Đan tặng lại tôi một chiếc hộp gỗ do cố họa sĩ Thái Tuấn làm thủ công, có khắc tên người được tặng và chữ ký bác Tuấn. Nó bị long bản lề nhưng tôi đã sửa lại được. Bây giờ, nó hoàn hảo nhưng là một thứ hoàn hảo mong manh. Để…

an toàn

Tự bản năng mỗi người, chúng ta biết chọn sự an toàn để sống. Thế nhưng chẳng phải hễ chọn là được, may mắn thì được, còn thì vẫn bất an. Nếu rủi ro rơi vào bất an dù đã cố gắng đạt đến an toàn, kẻ ấy biến thành kẻ cướp hoặc là nghệ…

khi tài năng chết

Ngẫm về cái chết của những tài năng: họ mất đi, để lại tác phẩm. Nhưng tác phẩm chỉ còn được diễn dịch bằng sự phỏng đoán chủ quan của người đời sau, không còn hồn cốt tác giả nữa. Khó khăn biết bao khi nhập thân vào tác giả, một người không cùng thời,…