ru ngày nắng (ca từ)

Trên chuyến xe đời hát câu ngẩn ngơ
Tự ru ta thôi
Ru tiếng êm thì cũng chưa là thơ
Cũng chưa là tơ dệt mối ân tình
Ngoài kia con nắng hoang mang
Quay quắt bên đàng
Cuộc vui thoáng chốc

Này nắng thanh thanh mi không dừng bước được sao
Này áo xanh xanh mi không nhầm đâu tình đầu
Này gió đi quanh ta ru còn rất nhiều câu
Có gì buồn sớm mai?
Có gì buồn sớm mai?

Ru hỡi ru hời hát ru mình thôi
Ngày mai khôn lớn
Khôn lớn thêm thì biết đau lòng hơn
Biết đau người hơn ru mãi cho mệt
Tình yêu như nắng hoang mang
Câu nói trơn tuột
Đùa vui thoáng chốc

Vườn cứ đung đưa lá không ở mãi cùng cây
Vờn nắng quanh cây câu ru nào đau lòng này
À ới ta ơi hôm nay mà dứt được sầu
Sẽ chuộc tội sớm mai
Sẽ chuộc tội sớm mai…