nikon s

Trong những chiếc máy ảnh rangefinder tôi có, không kể Leica M thì tôi yêu quý nhất chiếc Nikon S. Rangefinders của Nikon xứng đáng được xếp hạng cao nhất trong các máy Nhật cùng thời kỳ, và về độ bền vật liệu/chống trầy xước thì có phần hơn cả Leica.

Năm 1948 Nikon ra chiếc máy RF đầu tiên: Nikon One. Hai năm sau, Nikon M. Đúng một năm sau nữa, là Nikon S. Vì One và M rất đắt, khó mua (không sản xuất nhiều) nên dân sưu tập thường đón đợi mua S hoặc S2 (1954), SP (1957). Trên thực tế, Nikon sản xuất ba mẫu One, M và S giống hệt nhau về hình thức. Dùng ngàm Contax RF với dải ống kính phong phú, Nikon cùng với Contax trở thành đối thủ trực tiếp và đáng gờm của Leica khi hãng này ra chiếc máy huyền thoại M3. Còn nếu so về độ bền cơ học, Nikon S chắc chắn mạnh mẽ hơn Leica III (dòng ống kính vặn răng M39). Tôi có hai ống kính 50mm f/1.4 và 50mm f/2, khắc chữ Nikkor – H.C f = 5cm, chụp sắc sảo, tương phản mạnh trên phim đen trắng và tươi sáng trên phim màu.

Lấy nét khá dễ dàng vì điểm vàng trong ống ngắm sáng, ống ngắm là ống đôi (vừa bố cục vừa canh nét, không tách riêng như Leica III); bạn có thể xoay ống kính để canh nét, còn tinh chỉnh thì dùng bánh xe phía trước. Tôi thấy khung ngắm Nikon S rộng và sáng hơn Leica III nhiều. Và cũng phiền như Leica III hay tất cả các hệ thống máy RF xưa, có đến hai vòng chỉnh tốc độ—một vòng nhanh (tốc độ cao hơn 1/20s) và một chậm (từ 1/20s xuống đến 1s, B và T). Những ai chưa quen có thể rất lúng túng, chẳng hạn để đặt tốc độ 1/8s bạn phải vặn núm tốc độ nhanh về nấc 1/20s trước, rồi mới xoay vòng tốc độ chậm đến nấc 1/8. Đây là điểm lích kích khiến những người quen máy hiện đại khó lòng chấp nhận, nhưng thật ra làm quen máy chỉ cần một vài cuốn phim.

Lắp phim vào máy, vẫn phải mở nắp đế (không phải bật lưng như các máy SLR) nhưng đế và mặt lưng dính liền nên buồng phim sẽ hở ngay trước mắt rất dễ lắp. Cũng không cần phải xén đầu phim như Canon II hoặc Leica III. Bộ đếm kiểu phim phải đặt bằng tay về vị trí 0. Lên phim bằng núm tròn (không có cần gạt) và trả phim cũng bằng một núm tròn tương tự (như ở Leica M3, M2, MP vậy). Và khổ ảnh hiện trên phim rất dị thường: 24x34mm thay vì 24×36!

Máy không có đo sáng, bạn phải đo sáng rời. Màn trập vải êm, chụp chậm gần như không tiếng động.

Và ảnh—thì như tôi đã nói—tuyệt vời!