ngày vui mùa đông

Tôi biên tập và hòa âm chương trình Một Ngày Vui Mùa Đông (hai đêm 9 & 10/12/2016) tại phòng trà We. Nó là show mở đầu cho loạt shows tôi dự định làm trong năm mới, với tiêu chí:

  • về kinh doanh: giá rẻ, để khán giả có thể trở đi trở lại;
  • về nội dung: xếp theo chủ đề;
  • về tính chất văn hóa: xiển dương loại hình giải trí phòng trà như nó vốn-là, là nơi sinh hoạt văn hóa đô thị;
  • về cảm xúc nghệ thuật: chủ trương xóa bỏ rào cản giữa nghệ sĩ với khán giả, đem đến cho người dự khán một chút kiến thức mới (văn hóa, các câu chuyện đời thật) và nuôi dưỡng cảm xúc tươi đẹp trong không gian giải trí của một thành phố lớn
  • về bản phối và lựa chọn ca sĩ: đơn giản, hiệu quả, mời các ca sĩ cơ hữu của phòng trà, thêm một số khách mời đặc biệt (ca/nhạc sĩ)
  • về kết cấu chương trình: hợp thành một thể thống nhất không lụn vụn, nối đường dây bằng bản thân âm nhạc và bằng lời dẫn của MC

Phòng trà trước năm 1975 từng là nơi chốn tụ hội của nghệ sĩ, ca sĩ và là điểm đến không thể cưỡng lại của các thị dân. Chủ trương biến phòng trà thành sân khấu tụ điểm hình hộp và mini show của ca sĩ hạng B đã khiến màu sắc biến đổi; điều này quả là lợi bất cập hại. Để được nghe/xem ca sĩ ngôi sao, người ta có nhiều lựa chọn khác: trực tuyến, truyền hình miễn phí. Phòng trà cần phải khác, phải rất khác, với những chương trình và không gian thưởng thức đặc thù.

Để làm show phòng trà dài hơi, không cần gì hơn là sự hợp tác nhiệt thành của các ca sĩ, nhạc công, khách mời (với thù lao thấp). Tôi cho rằng điều này không hề là đòi hỏi quá đáng. Những người làm nghề nhạc chân chính dễ dàng chấp nhận một mức cát sê vừa phải để được hát, được chơi nhạc và được đến gần khán giả của mình. Để nuôi dưỡng cảm hứng cho những dự án cá nhân lớn lao khác của riêng họ.

  • Ảnh trong bài: song ca Nguyên Hà và June Nguyen tại phòng trà We