ngăn kéo 1

* Các ngăn kéo từ 1 đến 7 chứa các blog entries đầu tiên của tôi thời Yahoo 360° dưới tên đăng nhập mytalestold. Tôi đăng lại ở đây để kỷ niệm “thời ngây ngô” mới biết blogging và mạng xã hội.

 

gloomy sunday glory Sunday

Từ những vùng ký ức què quặt, vết thương nở như mầm cây nõn nà xanh

Chẳng hề có, ở đây, một phân vuông tiếng cười

Chẳng hề có, sáng nào như sáng nay, một gương mặt thanh khiết đủ cho người ta cảm thấy buổi mai không vô ích

Mà thôi

Những vết chân còn đây hòa nhịp với tang thương

Glory Sunday.

Sunday 10 September 2006 – 02:46PM (ICT)

 

bao giờ em nhìn thấy

bao giờ em nhìn thấy được ở giọt nước mắt lá những chuyển động hòa âm thuận tai nối nhau như bầy kiến lửa mà nửa đêm hôm ấy anh đã kể em nghe chuyện xôn xao chuyện ồn ào sự sợ hãi quẩn quanh mảnh prelude viết vội như sợ tan đi đốm lửa nhỏ nhoi tay nào giữ được khói nhẹ lan vào bức tranh tường vàng ố của ai hỡi em bao giờ em nhìn thấy.

Sunday 10 September 2006 – 04:49PM (ICT)

 

c’est toi qui est grave

Chính là em trĩu nặng lòng ta mà ta không thể chối bỏ không thể chạy trốn cơn mê ngày hoang đàng và rực rỡ nhấn chìm ta tắm gội ta từ bao giờ từ bao giờ mọc lên nhành cây úa tím của niên thiếu ta không ai biết chẳng ai hay ta tưới mát nhành tim ta bây giờ bằng em bằng em bằng em đấy

Monday 11 September 2006 – 07:26AM (ICT)

 

cho t.

Ở đấy có những đốm sáng tỏa từ lá cây

Thành phố luôn bận rộn

Anh cảm thấy không cần thiết nó phải bận rộn thế

 

Ở đấy không có em

Dĩ nhiên chẳng có hơi thở nào đủ thơm, cho anh

Chẳng có đôi chân nào đủ thẳng, cho anh

Chẳng có giọt nước mắt nào thấm vào vai anh

Chẳng có bàn tay nào khô nóng trong tay anh khi ngày tắt

 

Ở đấy có rất nhiều nụ cười

Không dành cho anh

Có rất nhiều con đường nhỏ miệt mài đi

Không của riêng anh

Có rất nhiều lời nói nhỏ nhẹ

Anh không cần nghe

 

Thành phố luôn bận rộn

Nó quên anh

Dĩ nhiên chẳng hề gì

Dĩ nhiên vào giấc ngủ tờ mờ sáng mệt nhoài

Anh được quyền mơ em

 

Chẳng hề gì

Thành phố cứ chảy như sông

Mùa hè

Những con đường nhỏ miệt mài đi

Sức nóng miệt mài tỏa

Anh nhớ em.

Huế, tháng sáu ‘06

Monday 11 September 2006 – 08:05AM (ICT)

 

trí nhớ (tặng t.)

Em đã giết những ngây thơ thuở nhỏ

Bằng cái nhìn trên ngọn cây

Nơi những tán lá thâm tím không đủ che nắng cho em

Nơi con sóc nhỏ què quặt treo lửng lơ

Nơi một loài chim không tên chưa từng hót trọn một bài

Những giọt máu xanh lơ và loãng như mực pha rẻ tiền

Nhỏ xuống mắt em

Vỡ ra một ánh nhìn bi kịch

Tôi đưa em về phía Nam thành phố

Ở nơi đó, tôi treo tim tôi

Quả tim thâm tím không đủ che chở cho em

Nơi đó

Con sóc trí nhớ của chính tôi nhảy những bước lệch nhịp

Cũng có cả một loài chim không tên

Mà tôi phải đặt giả định là số-phận

Hót đến lần thứ tám một bài hát thương tâm

Tôi đưa tôi về phía đêm nhợt nhạt

Một loại mực không xanh hơn máu em

Một tình yêu không đậm hơn sự phụ bạc của em

Một đêm không đủ cho tiếng khóc

Chẳng bao giờ đủ, em ạ

Chẳng bao giờ

(30/10/2005)

Monday 11 September 2006 – 10:00AM (ICT)

 

đoản khúc

tiếc nhau tiếc cả tiếng cười

tiếc riêng tà áo khôn nguôi bay trầm

tiếc chi một tiếng khóc thầm

tiếc chi cả lúc gọi câm tên mình

biệt nhau từ thấy bình minh

lìa nhau từ một đêm xinh bàng hoàng

(1995)

Monday 11 September 2006 – 10:01AM (ICT)

 

theme

nước mắt em trong như nốt La giáng ngân dài từ tổng phổ viết vội của tôi đấy chẳng hề là một tiếng nói vụng về hay lãng mạn mà tôi học mãi không biết không thuộc đấy chẳng hề là một câu chuyện có duyên tôi hăm hở kể hăm hở cười trước hăm hở tỏ ra mình có duyên đấy chẳng hề là anh em của bất kỳ giọt nước mắt có chủ đích nào tôi thấy trước đây chỉ biết em đã khóc đã trong suốt và ngân dài

giọt nóng và trong như thế tìm ở đâu tôi tìm ở đâu tôi sưu tập em hay sưu tập những thói quen tốt những nốt nhạc ngân dài và ít lỗi tôi sưu tập chính tôi thì đã muộn và xấu tôi sưu tập những giấc mơ những trạng thái nóng vội yêu đương thì thô và không trong suốt tôi tìm ở đâu tìm ở chính em thôi

là yêu một nốt nhạc là cưới một tổng phổ viết vội tôi biết tôi biết hơn cả em hơn cả những lời răn của mẹ hơn cả nghìn trang sách huấn luyện hạnh phúc cũng viết vội và nhảm và thiếu độ trong suốt

nốt La giáng chỉ cần có một trong tổng phổ đời tôi sau này tôi có từ bỏ thói cẩu thả có viết thật kỹ lưỡng như lời mẹ dặn cũng vẫn chỉ một giọt nước mắt trong và nóng của em là đủ

có khi em cho tôi thừa thãi quá

rất là không nên

(12/10/2003)

Monday 11 September 2006 – 10:02AM (ICT)

 

tang thương

Là những tháng ngày không thể với đến dẫu anh vươn bằng cả nghìn tay nối lại

Gió mùa xuân qua nhanh như thể chính nó, sẽ phải từ bỏ hạnh phúc, từ bỏ đền thiêng của bình an mà về với nỗi chết ngọt

Sao em không chặn đứng hộ anh, cơn gió vốn dĩ nghèo khổ ấy?

Sao em không tan vào trong anh (hay trong gió, thì cũng thế), để nghìn tay anh mượn cũng vươn được ít ra một lần, về phía thơ ấu đau đớn

Về phía tình em bất hạnh và mềm mại

Về phía dấu chân anh và những kẻ đồng hành đã in trong lúc thương khó của kiếp trước

Là những tháng ngày anh yêu em

Là những tháng ngày, có lẽ, gió cùng anh yêu em

Ôi cơn gió nghèo khổ là tuổi thơ anh nhân bản vài lần

Hay chính em đã nhập vào một với tang thương?

(10/10/2003)

Monday 11 September 2006 – 10:03AM (ICT)

 

như thể

như thể những sáng nắng đau mắt những chiều mù bụi những đêm khẩu trang ép phẳng lại thành một bức tranh thờ vô tri giác – như thể ta sẽ cà phê sáng qua ô cửa kính loang tuyết giống gương mặt em loang nước mắt – như thể ta và em cùng gỡ bức tranh vô tri kia vứt vào chiếc thùng rác màu cam loang lổ phủi tay cười – ta hôn em như kẻ tử tù án oan thoát nạn vào khoảnh khắc cuối – nụ hôn sặc cyanure sặc xà lim sặc thuốc lá đen mẩu thừa mà em nhận thơm như nụ hôn của gã playboy hào nhoáng đồ hiệu – ta nhận lại từ em nỗi chết bé xinh lọt thỏm vào nỗi sống khổng lồ ùa ập từ đó ta không chết nữa không bao giờ không bao giờ nữa – sự chết vẫn thơm ngọt nếu từ em vẫn hoan lạc nếu từ em vẫn hiền lành nếu từ em – nếu từ em còn chờ còn đợi còn khóc loang như tuyết còn cùng ta gỡ bỏ tranh thờ vô tri gỡ bỏ xà lim cyanure thuốc lá mẩu thừa gỡ bỏ tình xanh tình chín tình mặn tình thừa tình cao cả.

như thể ta sẽ lại cùng em khóc cười vô cớ say mềm vô cớ – những ngày mai chìm vào giấc mơ hôm nay giấc mơ ám bụi ám nắng đau mắt nghẹt thở khẩu trang giấc mơ nhân loại thành đàn bulldogs nhăn nhó khó khăn – như thể bức tranh thờ còn mãi cùng nhang viêm xoang cùng bụi đau mắt đỏ mà cả ta và em không đủ can đảm gỡ bỏ – như thể nụ hôn mà ta hằng ngóng đợi sẽ không kịp đến.

như thể còn lại – duy nhất – giấc mơ tử tù xông khói.

(3/8/2001)

Monday 11 September 2006 – 10:06AM (ICT)

 

impromptu

I

Có vẻ như

những lo sợ của ngày qua đã hết

và tôi (dẫu lầm lạc) đã chẳng hề quên biệt

cái tên, nơi chốn, tuổi tác, nhân thân

sự chết nhẹ, ôi nhẹ, đến mức nào em nhỉ?

như anh thường nói, nhẹ như một cái gì văn minh

Văn minh, ừ nhỉ, văn minh

với anh bây giờ cũng giống hệt trò chơi đã quen luật

nhắm mắt cũng thắng nhắm mắt cũng ăn điểm nhắm mắt cũng chiếm được em

(hay cái chết?)

Chưa bao giờ anh nhẹ như hôm nay

Chưa bao giờ say, như hôm nay

Chưa bao giờ tê tái một nỗi nhớ sinh thành

Như hôm nay

Và có thể, ngày mai mọi thứ vẫn thế

Vẫn nhớ, vẫn sợ, vẫn nhẹ bỗng, vẫn cần em và thiết tha cái chết

Vẫn luôn tin một tình yêu chưa hề có thực

Vẫn quét rác mỗi khuya, nhìn tàn thuốc chính mình vứt ẩu

Vẫn uống lại ly nước rót quá tay đêm qua

Vẫn nhìn mặt đồng hồ trang nghiêm và bật khóc (sao thế?)

Cho dù em cũng lại về thôi.

 

II

Thì cũng thế

Có khác gì nhau

Ôi những con sông bận rộn

Mỗi ngày qua lại dày thêm lấp lánh

Mỗi ngày qua lại dày thêm bi kịch

Và chúng ta (bao giờ anh cũng nghĩ về chúng ta)

sẽ còn phải chờ đợi bao lâu nữa

để sông kia

trở thành chính nó

trở thành sự im lặng, sự thanh lịch và gương soi tình yêu

Đời sống nặng hơn ta tưởng, phải không em?

Hay anh đã già

và lú lẫn?

Có khác gì nhau

Thì vẫn thế

Mọi lấp lánh và bi kịch của riêng nó

Chẳng hề nguôi ngoai

Mọi tình yêu (mọi đôi như chúng ta – lại CHÚNG TA)

sẽ chẳng hề nguôi ngoai cơn khắc khoải

sẽ chẳng hề nguôi ngoai niềm sợ hãi

Có khi nào

em ra đi tuyệt vọng

ngay trước lúc ta có được nhau không?

Có khi nào

Mọi con sông sẽ cạn hết ngày ta hôn nhau?

 

III

Và có thể

Mọi thứ sẽ lú lẫn như anh bây giờ

Tìm mãi không ra một nẻo về

Tìm mãi không thấy một cái tên

trong cuốn sổ ngăn nắp

Khi ấy,

em ở đâu

với những bất hạnh riêng và những bóng tối riêng?

Em mê bóng tối hơn mọi nhẽ

Em mê hôn môi hơn mọi nhẽ

Cũng chẳng sao

Có khi em hợp lý (hơn anh)

Có khi chúng ta sẽ tan tành

ngay lúc hạnh phúc nhất

Những dự cảm của người già (là anh)

cũng chỉ hú họa thôi em ạ

Đừng tin

Đừng nên tin

Đừng nên tin chút nào em nhé.

 

IV

Không đâu

những lo sợ của ngày qua không hết

Chúng chỉ lẩn trốn như loài mèo hoang vào lúc rạng đông

Anh và em tạm yên

Tạm yêu

Tạm hôn

Thôi thế nhỉ?

(3/1/2004)

Monday 11 September 2006 – 10:11AM (ICT)

 

bóng tối

Bóng đêm phủ chụp xuống những gương mặt nhàu nhĩ | vết đen người không thể rũ sạch nơi thế giới mênh mông như vết sẹo trên da thiếu nữ | sự chết quẩn quanh | tia nhìn vấy bẩn vào vùng tối tăm hát thầm một khúc tục ca đùa nhả | em về như mộng dữ | em về như chim bay | em về như rượu tối không đủ men nồng | em về như nhung

Bóng đêm phủ chụp xuống em chẳng nhận ra màu nước mắt | chẳng nhận ra chúng ta đang trở nên nhàu nhĩ thảm hại không đáng sánh với miếng giẻ lau cũ vứt giữa chợ đêm | chẳng nhận ra cái chết là một diễm phúc hơn nghìn lần sự sống mà sống cũng chẳng bao giờ được sống như chính nó phải là | chẳng nhận ra bài tục ca kia đang trở nên thời trang một cách tuyệt đối để em sẽ thuộc nó trong vòng mười giây và hát một trăm lần trước khi đi ngủ | em về như thời trang | em về như mười giây | em về vấy bẩn vào giường chiếu thơm | em về như em

Em về như bóng tối

Em về

Như

Bóng tối

(24/10/2004)

Monday 11 September 2006 – 10:19AM (ICT)

 

dạ khúc cho v.

Tôi và em, trở lại, đối diện với những mảnh vỡ không tuổi không tên của giai điệu cũ, rất cũ, nơi chúng ta đã ký thác mọi vui-đau-xác tín-ngụy tín của tình yêu khuyết tật. Ừ, mà chúng ta trở lại làm gì nữa em, khi sau lưng đã mọc lên rất nhiều đêm mù và gió nóng. Khi chính tôi, hay chính em, đang không hề ý thức về điều mình tìm kiếm. Hoặc mất mát.

Hãy để những mảnh vỡ yên nghỉ nơi lẽ ra chúng ta đã xây cùng nhau một dạ khúc. Tôi đã bảo em, dạ khúc buồn em ạ, và hình như em lo lắng. Như đã nhiều lần em lo lắng về tôi.

Và hãy để tâm tưởng chúng ta cùng rỗng. Cùng vỡ. Cùng vô cảm. Như thế, tôi và em sẽ sống sót chăng, qua đêm mù và gió nóng?

Và hãy để trước mặt chúng ta hiện ra những đớn đau tận cùng. Như tình yêu. Tương tự tình yêu.

(1/4/2003)

Monday 11 September 2006 – 10:16AM (ICT)

 

chiều

Chiều trơn tuột như những bậc đá dẫn về địa ngục. Sự chết mọc mầm trong tâm khảm. Những vết thương khó lành. Hệt như chúng được sinh ra để thích chữ vào da thịt muôn đời. Những chiếc dù xanh rẻ tiền. Bộ hành ướt. Đường phố xám.

Sunday 17 September 2006 – 02:52PM (ICT)

 

vĩ cầm

vĩ cầm cứa vào ba ngấn cổ những vệt dài đau đớn

em không bao giờ là của tôi

dù trong tâm tưởng

sợi tóc nhỏ xuống dòng nước những hạt lệ đỏ

đời bay xuôi như một đám tro.

Monday 18 September 2006 – 07:43AM (ICT)

 

ngày mới

Một đêm mất ngủ cũng đủ bạc đầu. Huống hồ, tôi có ba trăm đêm như thế.

Bốn giờ sáng, sương còn giăng mờ lối ra hiên. Lòng tạnh vắng như chưa bao giờ biết xúc động. Hay là đã qua nghìn lần xúc động?

Ngày lên đẹp, như những ngày từng đẹp.

Tôi chào ngày mới bằng một nụ cười không hé răng, một điếu thuốc và một cơn ho.

Saturday 30 September 2006 – 07:36AM (ICT)