một bài viết cũ về vân

Dĩ nhiên tôi dễ dàng viết một bài mới về Ngô Thanh Vân, nhưng xét thấy không cần và không nên làm vậy. Tôi chọn đăng lại một trong những bài cũ, viết theo kiểu thuần túy hồi ức.

***

(…) Đi vào cơn nắng hè 2002 oi ả và ẩm ướt, tôi hẹn với Vân lần đầu. Chỗ Saigon Center lúc ấy còn tiệm Paris Deli với bánh croissant và cà phê sữa tuyệt ngon; tôi tự nhủ, hẹn chỗ này thật đáng công dãi nắng. Tôi vừa thoát khỏi cái nắng Huế mùa festival và còn đang ngầy ngật, rất ngại các cuộc hẹn buổi trưa. Càng ngại hẹn công việc. Vân đến cùng Tuấn Hưng, người tôi đã quen biết trước, và Hưng giới thiệu Vân với tôi như “nhân tố” được Phương Nam Phim chọn xuất hiện bên cạnh Hưng trong một dự án âm nhạc. Tôi được mời làm nhà sản xuất, đặt tên dự án ấy là Vườn Tình Nhân với Hưng ở vai trò chính, tất nhiên. Lần hẹn kế tiếp, chỉ có mình Vân. Không phải tôi chủ động hẹn, các bạn nhớ cho.

Vân, sơ mi trắng, gương mặt trang điểm nhẹ, mắt xếch và miệng cười hết cỡ trông như một chú mèo con đang ngáp. Thoạt nhìn, tôi không nhận ra nàng ngay. Nàng cười, anh hình dung em phải giống trên báo à, em ở ngoài đâu có vậy. Tôi nói, trên báo em xấu. Vân bảo, anh trẻ hơn em hình dung, vì anh chưa có bụng. May phước cho tôi. Tôi lưu tên nàng trong điện thoại theo tên ở Na Uy: Veronica Ngo.

Chúng tôi ngồi với nhau rất nhiều lần ở tiệm Paris Deli ấy, những chiều muộn, có khi cùng ăn tối ở Hoàng Yến. Lần ấy, Vân hỏi, anh nghĩ em sẽ hát được mấy năm. Tôi nhẩm tính, em hăm ba, vậy thì được hai năm, hăm lăm tuổi thì mời nàng nghỉ về nhà lấy chồng.

Tất nhiên Vân không lấy chồng năm hăm lăm tuổi, nhưng nàng đã thôi hát đúng như tôi dự đoán, để khởi sự một việc mới: làm tài tử điện ảnh rồi sản xuất phim.

Trong suốt hai năm đi bên cạnh Vân, tôi đã lưu giữ nhiều kỷ niệm về nàng, về người con gái đặc biệt nhất mà tôi từng gặp. Những tiếng cười trong trẻo, những giọt lệ ướt mặn, những luận bàn công việc được phủ một lớp thân tình nồng đậm như chiếc bánh ngọt phủ đầy sô cô la thơm đắng. Những trưa nàng tập nhảy. Những tối ngồi trầm ngâm ở 31 Đông Du, ở Givral hay Temple Club. Những biến cố nàng phải gánh chịu – điều tiếng thị phi, trắc trở xin giấy phép biểu diễn ở Việt Nam, vài điều không vui trong gia đình, mất ngủ, mất giọng, mất tiền. Những tin nhắn khi nàng đi diễn xa không có mặt tôi. Gương mặt mệt mỏi, âu lo, căng thẳng của nàng lúc tôi trở về từ Hà Nội và nàng ngồi chờ từ lâu. Lần nàng rủ tôi chạy xe ngược chiều đường Mạc Đĩnh Chi đến ăn khuya một xe hủ tiếu vỉa hè. Vân là một người con gái có thần kinh thép nhưng quả tim thì vẫn cứ mềm, cứ dễ tan chảy như viên kem trong ly cà phê liégeois. Vân trộn đều được những thứ đối lập, mạnh mẽ và mềm yếu, nồng nàn và dửng dưng, nụ cười và hàng lệ. Gucci Rush, phải, mùi hương Vân quen dùng, đúng là nó. Vừa nồng đượm cuốn hút vừa lạnh lẽo đẩy xa.

Hai năm cùng làm việc với nhau, Vân học được ở tôi điều gì quan trọng nhất? Tôi cho rằng đó là sự bình tĩnh và khả năng ứng biến với các tình huống. Lúc đầu tiếp báo giới phải có mặt tôi, dần dà không cần nữa. Tôi đọc báo xem cách nàng trả lời phỏng vấn, thấy tốt tôi nhắn tin, được đấy bé. Nàng trả lời, bạn học được từ bạn đó bạn.

Anh cũng học được từ em nhiều lắm, Vân ạ. Như anh đã viết trong bài hát này:

Trái tim anh đang trôi về em

Đời sống anh đang tan vào em

Yêu như là yêu thôi

Vì sông như là thế thôi

Cứ âm thầm hát âm thầm trôi

Trái tim anh tìm được nhịp rồi

Sẽ trôi xuôi về tim em.