lời gốc của bài hát buồn

Năm 1993 tôi viết một ca khúc lấy tên là “Em Môi Nâu và Ta Sát Nhân”, sau sửa tựa thành “Từ Nay Đau Đớn Thôi”. Lời như sau:
Khi ta lỡ gia hình Cánh môi nâu của em
Nghe trầm hương bay lan kín bờ mi
Dâng thành sông nước mắt
Tim em khô hết máu Hát lời từ ca bốn phương
Hát trầm buồn lên vết thương
Đứt rồi bàn tay đã trao người
Từ nay đau đớn thôi phấn hương
Em khâu tình trên áo nhàu
Từ nay hoa thơm có lẽ xót thương em
Rơi xuống trên ngón ngà
Từ nay ta đến bên suối khô
Đem rong rêu dệt quanh chỗ nằm
Vùi thân vào trong giấc mơ im tiếng người
Vùi em vào trong trái tim không màu
Khi ta lỡ gia hình Cánh môi nâu của em
Không còn thương yêu cho đến mùa sau
Hay mùa sau sau nữa
Tim ta khô hết máu
Mối tình tàn bên giếng khô
Mối hờn còn nguyên đứng trơ
Chết rồi lòng thơ ý ngây
Đau đớn còn nguyên.
… Giữa khuya đứng nhìn
Vầng trăng suông tăm tối như mắt lòa.
Năm 1999, tôi gửi giai điệu (không có phần lời đi kèm) cho anh Phan Đan. Trên giai điệu ấy anh Đan soạn lời mới và tôi thu cho Lê Hiếu (trong album Lê Hiếu I, 2013)
Đưa em xuống nơi này Đáy âm u thời gian
Cho bàn tay em ve vuốt lời tôi
Ôi lời yêu tăm tối
Tim tôi sao yếu đuối
Cúi nhìn làn mi giếng sâu
Cúi nhìn làn môi đớn đau
Cúi nhìn tình tôi đã phai màu
Từ mai hoang vu cây lá xưa
Rơi theo bàn tay ngón gầy
Từ mai xa vắng bóng dáng giấc mơ xưa
Em khóc trên phím đàn
Từ mai mênh mông trong lãng quên
Xin em yêu đừng qua chốn này
Dù cho bầy chim đã quen nghe tiếng cười
Về quanh trần gian khóc thương cho người
Đưa em xuống nơi này Đáy âm u thời gian
Xin bàn chân son trên đá còn in
Khi đường xưa đã mất
Môi em nay đã khuất
Có một loài hoa bóng đêm
Hát thầm thì trong trái tim
Những lời thẳm sâu như mắt em
Nung nấu lòng tôi
Trái tim héo vàng
Nhìn ra sông mưa tuôn như thác ngàn.