lên năm lên sáu

1972, mùa hè đỏ lửa, tôi lên năm tuổi. Học ở nhà chương trình lớp Một và học Pháp văn, để đúng sáu tuổi vào lớp Hai (miễn tuổi). Những buổi trưa mẹ đi dạy, tôi ở nhà với bà và thường trốn giấc ngủ trưa ôm lấy chiếc radio quân đội hiệu National dò đài sóng ngắn. Tôi nghe đủ thứ từ tin tức chiến sự đến nhạc quân đội, nhạc tình, nhạc kích động, ngâm thơ, Phát thanh học đường, cải lương, thoại kịch. Tôi để tâm nghe nên thuộc nhiều, nhưng cũng có những thứ tự động in vào đầu óc. Đâu chỉ nhạc tình, nhạc lâm ly, nhạc twist Hùng Cường Mai Lệ Huyền tôi mới nhớ, ngay cả nhạc lính (hùng ca, chiến ca, chiêu hồi ca) chẳng hiểu tìm được đường nào mà vào trí não tôi, giờ đây hơn bốn mươi năm vẫn văng vẳng trong những giấc ngủ trưa hè.

Như thời gian không trôi.

Lên năm lên sáu mà thuộc “Trên Đầu Súng” của Anh Việt Thu cũng không có gì lạ, cái lạ là ký ức: nó còn đến tận hôm nay. Tôi nhớ được những âm thanh loẹt xoẹt khi thu sóng ngắn không có ăng ten, tiếng sột soạt của núm volume cũ, cảm giác ấm của mặt sau chiếc radio có những dòng chữ hướng dẫn “Muốn vặn máy lên, vặn nút nhỏ sang bên phải, càng vặn âm lượng càng lên cao”. Nhớ giọng bà ngoại thoang thoảng mùi trầu mới, nhớ ly bột sắn bà làm giải nhiệt, nhớ chậu nước tắm có mấy giọt eau de cologne. Nhớ vệt ố trên trần nhà, những mảng vôi lở trên tường đúng chỗ tôi nằm xoay nghiêng mà tôi hình dung nó là một con báo. Nhớ chiếc giường đôi cũ màu nâu nhạt dán formica. Nhớ vũng nước trước sân, miệng cống lúc nào cũng cập kênh. Nhớ tiếng hát hùng tráng “là kinh nguyện cầu cho người gục xuống”. Nhớ chiếc thẻ bài của bố cài cẩn thận trên bàn thờ. Nhớ những đĩa xôi vò mẹ nấu cúng bố, và hoa hồng trắng.

Như thời gian không trôi.

(trích Hồi Ký Không Xuất Bản)