lại nói chuyện ảnh

1. Công nhận vẻ đẹp của ảnh kỹ thuật số không khó lắm. Điều khó là phủ nhận vẻ đẹp của nhiếp ảnh phim. Dẫu là người thoáng rộng đến mức nào, hy sinh một quan niệm (để toàn tâm toàn ý theo ảnh digital) chẳng bao giờ làm nổi. Có kề dao vào cổ mà bảo hãy phủ nhận ảnh phim, cũng thà chịu chết chứ không gật đầu được. Phim có một vẻ đẹp kinh điển mạnh đến mức cưỡng chống tất cả các cố gắng làm khác đi, làm mới lên, vượt thoát khỏi nó. Tôi không hề là kẻ nệ cổ, vậy mà trước một ảnh phim, một máy ảnh chụp phim, vẫn ngất ngây như thường.

2. Sáu mươi sáu năm trước, có một chiếc máy ảnh ống kính đôi xuất xưởng cùng một trăm lẻ chín ngàn anh chị em của nó. Tôi đang cầm nó trên tay, chiếc Rolleiflex 3.5 A (type K4A) ống kính Zeiss Tessar. Không cho ảnh óng chuốt lượt là như ống kính Planar, nó hơi gắt hơn. Nhưng nó đủ mềm để tôi thích, đủ cứng cáp sắc cạnh và độ tương phản thuyết phục để tôi không phải ngoái nhìn lại so sánh với Hasselblad. Bokeh lung linh, chất liệu thủy tinh và sứ nổi bật ba chiều. Rất hài lòng. Hài lòng thêm nữa là nó chụp ánh sáng âm tốc độ chậm chẳng cần chân máy. Nếu là Hasselblad thì lao đao ngay.

3. Còn nửa tháng nữa giao bản thảo The Saigon of Mine. Tôi vẫn còn thiếu 50 ảnh.

4. Cầm máy ảnh cũng như dùng súng. Không bao giờ nên tin vào những chiếc máy ta chưa chụp bao giờ. Và phải chụp mỗi ngày; nếu không ta sẽ “cứng” tay, lóng ngóng, thiếu tự tin.

5. Chụp ảnh cũng như vẽ. Nên một mình. Những kiểu làm việc nhóm, hội đoàn đều phá hỏng niềm vui sáng tạo.