lại chuyện máy số

Mai tôi chụp test máy Olympus OM-D E-M1 Mark II nên nay nói ít lời về chuyện máy ảnh số.

Nhiếp ảnh gia tài ba và gây nhiều tranh cãi nhất xứ Nhật là Nobuyoshi Araki nói rằng ông không bao giờ động vào máy số, không lên mạng và không dùng điện thoại di động. Ông cho rằng máy số làm mất đi thứ ánh sáng thực tế (vì khử nhiễu tốt, chụp đêm vẫn sáng bừng như ban ngày) và mất sự ướt át đầy nhục cảm của nhiếp ảnh. Ông cực đoan tuyên bố rằng máy số càng tốt, ông càng ghét, bởi vì những chiếc máy đó làm cho người ta nhanh chóng quên đi vẻ đẹp thực có của nhiếp ảnh thể hiện qua hành động chụp, thần thái bức ảnh, các công đoạn phòng tối, việc in phóng thủ công. Ông bảo nước Nhật đã mất đi hồn vía trong nhiếp ảnh kể từ khi phát minh ra máy ảnh số. Dĩ nhiên, chúng ta coi đây là quan điểm cá nhân ông.

Tôi đã thôi chụp phim khi bước sang năm mới. Lý do? Tôi ngại sự lách cách mất thì giờ mua phim, tráng, quét ảnh, in phóng. Một lý do phụ nữa, tôi muốn chống lại cái trào lưu rộn ràng retro của các bạn trẻ, coi việc chụp phim (film is not dead) như một thứ tuyên ngôn sống. Mà khổ thay, chụp có mỗi một dạng ảnh. Chụp bàn chân, chiếc lá, ô cửa, vẩn vẩn vơ vơ. Cách chụp màu của các bạn chơi phim màu làm cho người xem chán mà bản thân họ không nhận ra. Và các bạn chưa biết quý phim: chụp xong, gửi tráng và quét, gửi files ảnh qua đám mây cho các bạn, thế là các bạn thỏa mãn rồi, có người thậm chí không lấy phim về cất. Mà cũng không học cách cất. Chụp như thế, không giữ gìn và lập sổ ghi chép cho các phim, thì bằng hoài công, thà cứ smartphone mà chụp rồi giả cổ bằng VSCO.

Tôi nghĩ, phim hay số thì tùy điều kiện và sở thích mà chơi, không ai cấm cả. Nhưng đã chơi, nên học cách chơi cho chuẩn. Ảnh nhất thiết phải được in phóng để có thể thành tác phẩm. Chủ đề nhất thiết phải được dự kiến trước, suy nghĩ trước. Và học cách bảo quản phim cho lâu bền, bởi tác phẩm các bạn nằm ở đó, không chỉ là thú chơi chốc lát.

Test máy số, tôi cũng rửa ảnh ra đàng hoàng. Có nhìn ngắm bản in, mới biết được mình chụp kém chỗ nào, máy có ưu thế gì. Chụp xong mà chỉ chuyển files vào máy tính hoặc vào thẳng điện thoại, máy hai trăm đô với hai mươi nghìn đô cho ảnh hiển thị như nhau. Thì test làm gì mất công. Thì chơi làm gì cho phí.

Không cực đoan bảo vệ phim như Araki, tôi lại cực đoan ở điểm khác: tôi muốn được chiêm ngắm tác phẩm ảnh, không phải là những files số thất thần chất lượng thấp để coi chơi trên mạng xã hội.