khúc chopin (lyric)

Cảm hứng từ Piano Concerto No. 1 in E minor, Op. 11 của F. Chopin. Tác phẩm được công diễn lần đầu vào ngày 11/10/1830 ở Warsaw, do chính tác giả giữ vai trò dương cầm thủ, sau đó ông rời bỏ Ba Lan. Hình tượng “Em” trong “Khúc Chopin” của tôi, là Quê hương.

– Tặng Minh Thảo nhân sinh nhật thứ hai mươi (8/3/2012)

***

Có bàn tay héo nở ra giữa cơn mưa xanh êm nhẹ

Có loài hoa héo gọi em như tiếng vọng xưa hoang phế

Dây đàn hồi sinh trận đau hôm ấy

Tôi còn hồi sinh vì em thôi đấy

Nước mắt em có khô cho tôi giọt cuối

Thắp để cho tôi lò hương ấm vui quên đi lo sợ

Thắp giùm cho tôi một cây nến sáng vừa soi phím vỡ

Lau giùm cho tôi mồ hôi chan chứa

Tôi đền cho em nhạc như dao cứa

Dây đứt rồi tôi cũng sẽ đi

Ngón tay khô miết cơn đau

Miết lên em đàn loang vết thương

Tình em vấn vương

Trái tim rung vẫn thơ ngây

Nếu không em thì ai sẽ yêu được tôi phút giây?

Máu tràn như sóng

Biển đêm vỡ toang trăng bay lên trời

Không còn trăng nữa

Chỉ xin đôi mắt nhìn tôi như mới

Em dành cho tôi tình êm tim ấm

Đây vạt đàn thiêng mượt như hoa gấm

Giữ cho tôi kiếp sau ta ôn lại nhé

Tôi nằm tôi mơ

Cuộc mơ ngắn thôi nhưng sao như thật

Tôi đàn cho em một đôi câu ngắn vừa em yên giấc

Em nằm bên tôi đừng thương tâm quá

Dăm ngày trần gian vèo bay như lá

Ta sẽ còn trùng lai kiếp sau.