khoảng không

thời gian chừa trống những khoảng trong suốt mọc lên sợi khói xanh xao kẻ im lặng thả vào trí nhớ mồ côi vài hình ảnh nhỏ nhoi chưa làm nổi một câu chuyện một đoạn văn một dòng nhạc nhiều khi tôi thấy mình bất tài chỉ được mỗi một điều là lui về hạnh phúc mỗi ẩn nhẫn mỗi vui mỗi thoát trói mỗi mừng đâu là tôi của ngày mới lớn tưng bừng trẩy hội yêu người miệt mài mắt lưới hoa nghiêm tôi kẹt giữa bên này hoảng hốt bên kia chịu đựng bức tranh còn chưa vẽ xong khói đã xanh um cả buổi chiều tuyệt vọng ví thử thân này trẻ lại đôi mươi không biết tôi có còn liều lĩnh thế.

3/5/19