hồng hạnh

Lâu tôi không gặp Hồng Hạnh, con bác Nguyễn Hữu Thiết. Đĩa đầu tay của Hạnh, 1998, tôi làm, Nguyễn Văn Vinh vẽ bìa, Lê Thanh Hải chụp ảnh, Phan Mộng Thúy phát hành. Tôi gọi Hạnh là người đàn bà xõa tóc hát bi ca (tôi có viết và in ảnh về cô trong cuốn Mặt). Lúc ấy, tôi có tặng Hạnh một bài hát và cô không dùng, tôi cũng quên bẵng đi. Cuối năm 2013, Hạnh thu bài “Xuân Miền Nam” của Văn Phụng cho một chương trình TV tôi làm, cô ríu rít một lát đủ đề tài, thì tất nhiên, bạn bè ít gặp, gặp thì trăm nghìn chuyện.

Nhưng có chuyện này tôi bất ngờ:

“Anh có nhớ là anh từng tặng em một bài, mà lúc đó em còn nhỏ quá, em không hiểu? Giờ em muốn hát, giờ thì đủ trải nghiệm để hát.”

Và Hạnh hát:

Thời gian như lá vàng độ cuối thu

Gió về làm bay

Gần nhau không nguôi tìm nhau

Lòng đắng

À, đó là bài “Còn Bao Nhiêu”. Đúng là tôi đã đề tặng Hạnh, đúng là tôi chưa từng dùng bài đó lần nào cho ai. Bài blues viết cho giọng Hạnh.

Hờn căm như cát vào lòng mắt cay

Tiếc hoài thuở xuân đầy

Còn bao nhiêu đau lòng nữa thôi

Thì đông về?

Hồng Hạnh, Thu Hà, Kim Khánh, thuộc thế hệ tôi. Thân tình từ thuở Quán Nhạc sĩ của anh Từ Huy.

Còn biết bao là dịp gặp nhau, chỉ sợ không có lòng muốn gặp.

Còn bao nhiêu cơn ghen thì gió ngừng

Để ta yên ắng hôn nhau?

Còn bao nhiêu đêm

Thì tối tăm lùi hết?

Thế hệ chúng ta đủ đau lòng rồi. Giờ vui thôi Hạnh à.