hành trình

Thi tập Ngày Như Chiếc Lá của Trần Lê Khánh không dành cho những người trầm cảm—thậm chí kẻ đang buồn phiền cũng bị chống chỉ định.

Dù đó không hề là một tập hợp những câu thơ u sầu.

Có lẽ không khí u uẩn đã kết tích từ vô thức của người làm thơ, ăn lan sang vô thức người đọc. Một cách ngẫu nhiên hay là theo một logic nào đó chúng ta không nắm bắt được. Như tôi đã có lần nói, đọc văn xuôi Thanh Tâm Tuyền (Một Chủ Nhật Khác) khi đang trầm cảm là một việc nguy hiểm.

Khánh là một người bạn tôi. Và anh làm thơ. Rất nhiều.

một hạt mưa đứng ngoài hiên
đi chơi trong cõi hiện tiền qua loa

chiều đổ góc phố
nắng tràn vào đêm
tiếng chuông mắc cạn cuối con đường
tràn đầy lãng quên

Khánh thường bảo tôi đừng viết những bài hát buồn. Để dành sự độc quyền buồn cho Khánh.

có buổi chiều băng vào bóng tối
xoa dịu mặt trời, chớp mắt thôi

Thi tập thứ ba của Khánh trong vòng ba năm trở lại đây, trùng khít với sự kỷ niệm ba năm tình bạn của chúng tôi. Như tiếng chuông xoáy những vòng sóng tròn vào buổi chiều chạng vạng. Tôi đọc tập thơ khi trong lòng không vui không buồn—cố nhiên là vậy, nếu trầm cảm tôi đã không đọc.

ngày nẩy mầm
trên vách đá
nắng len lỏi tìm
giữa chiều đông

Bốn dòng trên tôi lật giở tình cờ như người ta vẫn bói Kiều. Khánh dựa vào đấy nói rằng tôi vẫn có một màn sương mù ngăn cách với ngoại giới. Tôi chẳng nói gì.

Miễn đừng có sương mù trong tâm. Còn mù mịt của trời đất, ta trông cậy vào trời đất, một hôm nào hân hoan trông ra thấy tan sương đầu ngõ và lòng rộng mở cho những tia sáng vô hình chiếu rọi mà thôi. Bởi chúng ta làm được gì hơn đâu? Ngày như chiếc lá xanh rụng bất ngờ; và đêm, hết phần số của nó, cũng tàn hơi nín lặng. Khi mặt trời chiếm chỗ, nó không cần ai xoa dịu cả.

Chỉ mỗi đời sống mỏi mệt của chúng ta mới cần.

Quốc Bảo, Saigon độ cuối năm 2018