để làm người sưu tập ảnh

Giống như tác phẩm hội họa, nhiếp ảnh cũng cần có những curators. Curator không có nghĩa tiêu cực như chúng ta hằng nghĩ, giống như kiểu môi giới, lái buôn tranh, kẻ giới thiệu người bán người mua để đứng giữa ăn hoa hồng. Curator thực chất là cầu nối quan trọng, là người sắp xếp, thẩm định, người biên tập và phê bình, định hướng cho nghệ sĩ, là người đem lại ý thức và mối quan tâm đúng đắn cho khách thưởng ngoạn. Nghề này ở Việt Nam vốn đã hiếm trong ngành mỹ thuật, thì làm sao có được trong nhiếp ảnh!

Vậy nên người muốn trở thành nhà sưu tập ảnh, cần tự mình trang bị những kỹ năng tối thiểu.

1. Am hiểu tương đối về lịch sử nhiếp ảnh: Daguerreotype, nhiếp ảnh Anh Quốc và Pháp Quốc thế kỷ 19, nhiếp ảnh Mỹ, các tác phẩm của Alfred Stieglitz, Edward Steichen, của Man Ray, Diane Arbus, Cindy Sherman, Irving Penn, Helmut Newton, chủ nghĩa hiện đại Âu châu, nhiếp ảnh hậu thế chiến, các chi lưu Mỹ latinh, Á Châu (Trung Quốc, Nhật). Với người Việt, còn cần biết thêm lịch sử nhiếp ảnh xứ mình, đâu là những gương mặt lớn (Võ An Ninh, Cao Đàm, Cao Lĩnh…) và những gương mặt đương đại.

2. Học cách trình bày và bảo quản một tác phẩm ảnh (bồi giấy, viền bo, lắp khung)

3. Tìm hiểu thông tin về các nghệ sĩ nhiếp ảnh và tiếp cận họ trực tiếp mặt-đối-mặt hoặc qua internet

4. Quyết định cho mình một gu nhiếp ảnh dựa vào trực giác và trải nghiệm, đi theo nó

5. Tham gia các diễn đàn mở về Fine art photography, nơi đây ngoài việc tiếp thu kiến thức và kinh nghiệm, bạn còn có thể mua được với giá hợp lý những phiên bản phổ thông của Ansel Adams, Henri Cartier-Bresson

6. Hướng sự quan tâm đến những nhánh rẽ độc đáo của nhiếp ảnh: Hungary, Mexico, Phi Châu, hoặc ảnh chiến tranh. Những tên tuổi sau đây đáng được lưu tâm: Idris Khan (chuyên chụp nhòe, chồng hình), Beate Gutschow (chụp kiến trúc), Tanyth Berkeley (chụp chân dung méo mó vặn vẹo như hình nộm), An-My Lê (nữ nhiếp ảnh gia Mỹ gốc Việt, chụp đen trắng máy lớn, giành nhiều giải thưởng quan trọng).

7. Đặt hàng nghệ sĩ thực hiện tác phẩm theo ý riêng (tất nhiên phải phù hợp phong cách), hạn chế ấn bản (không in ấn đại trà).

Sưu tập ảnh không tốn quá nhiều tiền, chắc chắn rẻ hơn chơi tranh. Mà hứng thú lại không kém.

 

* Ảnh sử dụng trong bài: tác phẩm của nhiếp ảnh gia An-My Le.