copperplate

Thành phố tôi đầy những dạng hình cắt gãy, rất ít bóng dáng đường cong, cung tròn. Tôi nhớ đến bài tập viết chữ đẹp Copperplate, ở đó người tập phải phác thảo tưởng tượng những hình ô van liên tục không đứt đoạn trước khi đặt bút xuống giấy. Vòng cung, đường tròn, nói chung là những đường nét không gãy không nhọn theo quan niệm Đông phương là tượng trưng cho khí lực hoàn mỹ, không ngơi nghỉ, tự do và uyển chuyển như nước. Tôi khao khát biết bao cái bóng dáng uyển chuyển đó trên nền trời Saigon.

Chúng ta bị gãy gập nhiều quá. Hầu hết.

Có lẽ tôi sẽ dành thời gian viết lại calligraphy. Tôi bỏ bẵng một dạo vì bận. Viết calligraphy giúp điềm tĩnh và cân bằng.

Thay vì nhìn lên nền trời chỉ thấy bóng những nét gãy đổ, những vỡ vụn không ra hình thù.

Tôi nhớ lại những buổi sáng nắng rực rỡ trong ngôi nhà nhỏ, năm tôi lên bốn mà đã được mẹ tập cho bài tập vỡ lòng viết chữ Copperplate. Như một bài thể dục bắt buộc. Thuở bé, đó là niềm kinh sợ; giờ đây nó là thú vui.