chuyện rồi quên

“Rồi Quên” không phải là một bài hát viết khơi khơi, nó được viết theo đặt hàng.

Cuối 2004, Thái Thùy Linh hẹn gặp tôi nhờ làm album đầu tay, trong đó ngoài những bài cô tự chọn của Tuấn Khanh, Vũ Quốc Bình thì cô muốn tôi viết những bài mới theo cùng tinh thần classic rock, ngay sau đó tôi nghĩ mình sẽ mời Nguyễn Đạt của nhóm Da Vàng tham gia hòa âm và thu tại studio Little Planet—phòng thu tôi đã thuê cho các dự án Khôi, Tales, Ngọt và Đắng (nhưng sau đó tôi thu giọng Linh ở studio Việt Hùng).

Tôi nghe demo “cân đo” tiếng hát Thái Thùy Linh rồi viết “Rồi Quên”. Giọng Linh có chất kim loại sắc nhọn, tôi nghĩ rằng sẽ tốt khi cô hát những bài rock “thẳng” không luyến láy, trong sáng tác thường dùng cụm từ “moderately rock with a beat” mà tôi không biết dịch thế nào. Linh là một giọng hát đã từng đi thi thố nhiều, nên tôi yên tâm không sợ cô không hát nổi. “Rồi Quên” hẳn là bài rock khó đối với dân tay mơ vì cần hát “thẳng”, lại cần có chất “hài hước đen” vốn chỉ được thấy ở những nhạc khúc punk.

“Rồi Quên” lời lẽ như sau:

Vết thương nào mới liền da

Xát mãi em được gì?

Có khi đang thắng là thua

Có khi đành thấp lại còn hơn với cao

Rõ ràng là một cuộc đấu, một tranh chấp. Ở đây, tranh chấp giữa đôi vợ chồng đã từ bỏ ý định chung sống và đang lao vào trận quyết tử giành quyền lợi, ai cũng cho là mình đúng đắn, chẳng ai thấy mình đang già đi, xấu đi, suy đồi.

Chừng ấy năm qua như mộng tan

Mộng cuống chân lên như ngựa hoang

Kéo theo sau hai hồn chết

Thấy như em già như ta

Mặt nạ đẹp đẽ của hôn nhân rơi xuống, bấy nhiêu năm ta lầm nhau!

Trận chiến nào cũng có kẻ thắng người thua, nhưng kẻ thắng liệu có vui? Hay cả hai đều bị lửa hằn thù thiêu đốt. Chỉ ước:

Ước sao lòng đắng hằn thù nhạt màu

Rồi quên.

Linh diễn đạt được chất dữ dội đay nghiến mà cay đắng của bài.