chuyện một góc tim hồng

Tôi sống tương đối buông lỏng, không quá phóng túng kiểu nghệ sĩ nhưng cũng chẳng thể nào đạt được mức nghiêm túc ngời sáng đạo đức cho bất kỳ ai noi theo. Tôi sống theo phương châm “hát như em đang học hát, giống như tôi vẫn đang học sống từng phút từng phút giây” (lời “Bài Hát Trắng” viết cho Hoàng Anh), vừa sống vừa học cách sống, thế mà hơn một lần đã là tấm gương cho các bạn trẻ. Tôi không biết họ học được gì từ tôi, kiến thức hẳn họ có thể tự trau giồi, thành công rực rỡ tôi không có, đường đời tôi chông gai, vậy hẳn là thái độ sống. Thái độ lưng lửng giữa dòng của tôi hóa ra lại được đánh giá cao, trong khi trong gia đình tôi vẫn bị chê là lừng khừng và bất chấp.

Mào đầu như trên đã đủ. Tôi sẽ nhắc đến một người trẻ không còn hiện diện trên đời nữa, có mối liên hệ trực tiếp đến bài hát “Một Góc Tim Hồng” (Nguyên Hà thu trong Địa Đàng I). Người đó sống ở Úc, tên là Tina Nguyễn Quỳnh Băng Châu. Xếp cùng những người như Ưng Sơn Ca (cũng đã mất), Minh Thảo hay Đan Hy, Băng Châu ở đầu danh sách các protégées của tôi.

Châu giao tiếp với tôi qua Yahoo! và giữ mối liên lạc đến khi tim cô không đập nữa (2009).

Bài “Một Góc Tim Hồng” được viết trước đó một năm và ý tưởng hoàn toàn không dính dáng đến bất kỳ ai. Tôi chỉ nói những suy tư của mình, rằng có lắm lần mình đã hẹp hòi hoặc vô tình để những người bạn, những người yêu, những tình thân khốn khó mà lẽ ra ta hoàn toàn có thể giúp.

Một góc tim hồng là chút thơm tho

Lòng trót quên người

Tim cháy như bụi tro

Tự trách mình, cảnh cáo mình thôi, rằng nếu vẫn cứ “một góc tìm hồng còn tiếc không cho” thì mãi mãi mình sẽ phải trong tình cảnh:

Cơ hàn vẫn không buông

Tim sẽ rung nát thời nồng thắm

Entry lời hát tôi đăng blog 360° được rất nhiều quan tâm, có những bạn xin văn bản giai điệu/lời ca (nhạc bản) để tập hát, để thu âm thử. Băng Châu quan tâm theo một cách riêng:

“Anh, em sẽ về Saigon trong hè này, em muốn về gặp anh chỉ để cảm ơn anh đã cho em thấy đời sống phong phú thế nào, có những niềm vui và hạnh phúc nào ta chưa biết tới, và Saigon tuyệt vời ra sao. Em bệnh tim bẩm sinh và sắp lên bàn mổ ghép. Em đọc bài ‘Một Góc Tim Hồng’ muốn khóc quá, nhưng đồng thời em vui.”

Tôi trả lời qua Messenger: Anh chúc cuộc mổ của Châu thật tốt đẹp, bình yên. Ngủ một giấc thôi mà. Khi thức giấc, em có một trái tim mới, tha hồ yêu. Tặng em bài hát, hãy đem nó vào giấc ngủ.

Cuộc lễ chưa tàn

Người trốn đi đâu

Bỏ lại đám đông này

Thoắt đã quên nhau

Mổ xong, vừa hồi tỉnh, Băng Châu nhắn ngắn: Em đã tỉnh, em chỉ còn sốt. Gia đình và bác sĩ không cho em gõ máy tính đâu nhưng em chỉ nhắn lại cho anh rồi tắt máy ngay.

Tôi hoàn toàn không biết có cuộc mổ thứ hai tiếp sau và Châu không tỉnh lại nữa. Quả tim mới không được dung nạp. Những gián cách khách quan làm tôi không cập nhật được tình hình sức khỏe của em. Tôi biết tin muộn lắm, và bàng hoàng tự hỏi sao lời ca có thể “vận vào” hoàn cảnh này một cách điếng lòng đứt dạ như thế:

Em đã tan với cơn mưa rào

Còn lại chút son nhòe nếp áo

(…)

Khi chúng ta vẫn đang nô đùa

Buồn có khi còn chất chứa

Nhạc bản được chính thức đề dòng chữ: Gửi theo Tina Nguyễn Quỳnh Băng Châu (1988 – 2009).