chuyện bài hát vui

2006, tôi viết “Bài Hát Vui”, Thủy Tiên hát trong album thuy-tien II. Bài hát về một cơn ác mộng vừa trải.

Làm gì ai nỡ thiêu cháy đêm

Và làm gì ai nỡ làm đau tóc mềm

Là ác mộng thôi

Đó là lần đầu tôi biết đến sám hối. Biết dùng sám hối như một bài thuốc chữa lành vết thương tinh thần, đều đặn hàng ngày trước giờ ngủ, sau khi thiền định và yoga.

Khi mà ta đau đớn, hãy nhìn lại những hành vi, những ý nghĩ của ta. Vết thương là do ta gây nên, đâu phải “đời” hành hạ ta. Cái đẹp có bị hành hạ sỉ nhục, đêm có bị thiêu cháy, ấy cũng là do ta. Do ta vụng về, ngu ngốc, hoặc do ta làm ác. Ác mộng là do chính ta sinh ra rồi đẩy mình vào, vở kịch là do ta viết và ta diễn.

Sám hối là học lại. Về học lại thành người tươi mới.

Học làm tính cộng, mất một năm. Học xác suất thống kê, mất một học kỳ. Học nhạc, mất mười năm. Học làm người, mất nguyên cả một kiếp.

Bởi vì học làm người tức là gột rửa hết những nhơ bẩn tích tụ trong từng giây đời sống, là làm thế nào để trở về đúng tình trạng thiện tính ngời ngời của một đứa bé:

Quên hết đi để lòng trinh trắng

Nhìn tận mặt nỗi đau, là khởi nguồn của niềm vui. Nhìn thấu suốt với lòng ngây thơ, là khởi nguồn của hạnh phúc.

Cho nên bản ballad u uẩn đó, tôi vẫn đặt tên là “Bài Hát Vui”.