chuyện âu lo

Tôi còn rất nhiều bài hát có câu chuyện đi kèm, dù là chuyện vặt.

Hôm nay tình cờ nghe lại “Âu Lo”, Thanh Lam hát và ghi đĩa cùng Trần Thu Hà (Phương Nam Phim phát hành đâu đó 1999 hoặc 2000), tôi nhớ lại mình đã viết bao nhiêu rock ballads trong mùa mưa 1999.

Có lẽ khoảng độ hai mươi bài hoặc hơn, nhưng tôi không lưu giữ hết mà đã xóa bớt một số vào đầu năm 2012. Dò lại sổ ghi chép thì đúng, hai mươi lăm rock ballads (định) dành riêng cho Thanh Lam, giữ lại sáu bài.

“Âu Lo”, “Yêu Nhau Như Mới Hôm Qua”, “Mưa Tình Tan”, “Áo Hoa”, “Đừng Giấu Đi Trầm Hương”, “Biển Xưa”—sáu bài rock của năm 1999 trong đó hai bài đầu Lam đã thu, bài thứ ba Hồng Ngọc thu, bài bốn Trần Thu Hà, bài năm Đan Trường và bài sáu Tam ca 3A.

Năm 1999 tôi viết thật là nhiều.

“Âu Lo” là độc thoại của một thiếu nữ đang yêu, yêu trong lo sợ. Nỗi lo cũng vẩn vơ thôi, dẫu gì thì tình chưa tan và không có dấu hiệu nó sẽ tan, có điều nàng lo thì cứ cho nàng lo.

Một khi đã trót vương vấn

Nhìn đâu cũng ra hình anh

Chợt thức khi đêm còn rất sâu

Và buồn khi son khác màu

Không có nhiều bài tôi dùng giọng nhân vật nữ, “Âu Lo” là trường hợp hiếm gặp.

Tình còn mênh mông lòng còn thắm

Mà em đã âu lo xa xăm

Anh gần bên

Mà hồ như sẽ chia ly đấy

Chỉ là lo nhảm mà thôi.

Nhưng nếu không lo hão huyền thì đã không phải thiếu nữ. Nếu mọi thứ đều chắc như đinh đóng cột thì đã không có chỗ cho tình cảm.

(Em lo tình vỡ sau này

Làm chết trái tim xinh

Làm tắt những lung linh)

Giọng lo sợ ngày càng tăng:

Có khi nào bàng hoàng nhìn nhau

Tiếc những ngày

Bồi hồi tìm nhau tiếc đắm say của hôm xưa

À, thì ra nàng sợ lúc nào đấy sẽ không còn nồng đượm cái tình thuở ban đầu.

Nàng sợ rằng chỉ thông cảm khi còn đói nghèo, lúc sướng thân thì tình nhạt.

Một khi đã thôi gian nan

Tình hết xôn xao từng sớm mai

Bình thường như đêm nối ngày

Sợ thế, không hẳn là sợ vu vơ. Là đáng sợ đấy chứ.

Đời còn mênh mông

Mà lòng đã như viên đá lăn qua rêu xanh

Hóa ra nỗi lo không chỉ của riêng nàng, của một thiếu nữ non nớt. Nỗi lo này đáng kể ở mọi cuộc tình. Đói nghèo, tình còn. No đủ, tình mất.