chuyện ám ảnh

Bài “Ám Ảnh” viết đúng một năm trước “Như Nằm Mê Mà Thôi”. Mùa xuân 2005. Đó là lúc tôi vừa qua cơn đại nạn 2004, vẫn chưa thực sự hoàn hồn. Vẫn chuếnh choáng, hoang mang, mệt mỏi, thảm sầu, mất lòng tin vào tính thiện của con người và dĩ nhiên—tình yêu.

Khi dựng phối “Ám Ảnh” ở đĩa quocbao V (2006), tôi chủ định kéo tempo chậm hẳn lại, chậm cố ý, như thể một tiếng thở dài mãi không dứt, một lời than mãi không ai nghe, một cơn mơ ác mãi không tỉnh.

Toàn bộ lời hát như sau (Lê Hiếu chỉ thu phiên khúc 1 và 2):

PK 1: Làm sao giữ em được nữa khi ta không nhìn thấy ta

Làm sao giữ ta được nữa khi con sông độc cuốn ta

Làm sao biết bao giờ hết ly tan

Để em trong trắng về tươi mới

Như hạnh phúc đợi chờ đã lâu?

ĐK: Còn bao nhiêu đêm thâu xót xa gọi em

Còn bao nhiêu sông sâu cách ngăn người thêm?

Làm sao cho trái tim bình yên

Làm sao cho phố quên tên người

Như giấc mơ không đầy bấy lâu

PK 2: Làm sao giữ thêm được nữa những khi ân cần xót thương

Làm sao giữ thêm được nữa

Em như mây tràn bốn phương

Làm sao biết hoa còn đó

Hay hoa tàn phai hoa chết?

Làm sao chiếc hôn lần cuối thật mềm với em?

PK 3:  Ngày sau chúng ta gục chết bên nhau thâm tình có vơi?

Ngày sau nếu em còn sống tro xương ta đà cuốn trôi

Thì xin áo khăn sạch sẽ quay lưng về phương tây bắc

Cười khan đốt hương rồi hãy trở về cõi riêng.