chỉ có trăng về, chỉ có em

“Chỉ Có Trăng Về, Chỉ Có Em” là extra song của vở thanh xướng kịch LỤA, chỉ xuất hiện vào lần công diễn lại (tháng 5/2014 trong khuôn khổ chương trình từ thiện Scar of Life 5). Bài cantate có hai nguồn cảm hứng: từ tuyến câu chuyện của vở Lụa, khúc độc thoại của người chồng khi đứng trên bãi biển ân hận vì đã ngoại tình; và từ Yu Dương (“Chỉ có dung nhan hiền từ của chính em hiện lên trong óc”)—hai cảm hứng này đan cài vào nhau, tác giả cũng không biết khi viết xuống một câu, thì câu ấy hàm nghĩa nào, ẩn dụ vào ai. Nhưng ta cứ nói về cảm hứng trực tiếp: độc thoại của Hervé.
Buồn vui trôi mau ra bến sông
Bài ca anh viết lên áo nâu sồng
Lời kinh thiêng không nhớ hết câu
Tác giả giải thích nhân cách Hervé trong cái nhìn Phật giáo. Hervé, một anh Tây ròng, bôn ba sang Nhật làm giàu rồi nảy nở mối tình câm lặng với một thiếu nữ Nhật, phụ rẫy vợ mình. Cho đến một ngày, anh ta thấy đơn độc tột cùng và đó là lúc những phức cảm tôn giáo dấy lên. Buồn giận sướng khổ yêu ghét rồi cũng tan theo dòng nước. Sám hối muộn màng nên kinh chưa thuộc, nhưng đã có lòng thành thì đã đáng được tha thứ.
Đền cho em con tim nát tan
(Anh phụ rẫy vợ, để vợ sầu héo với tâm bệnh, giờ anh nguyện đền cho nàng).
Đền cho em tay đuối lòng tàn
(Nhưng cũng chỉ đền nổi bằng chính anh hiện tại, anh đã tan nát chẳng kém nàng bởi giông bão cuộc đời và bởi những ác nghiệp đã gieo trong quá khứ.)
Tình yêu vừa lên phía phương Đông
Bướm trắng rơi trên hoa hồng
(Ám chỉ mối tình ở Nhật, tình phù du chưa lên đã tắt, cánh bướm chưa kịp vờn hoa đã rụng rơi. Hình ảnh cánh bướm cũng được cho là gắn với Yu Dương, diễn viên điện ảnh trẻ và là một trong các muses của tôi.)
Điệp khúc (hướng trọn lòng về vợ):
Chỉ có trăng về trên trang sách
Chỉ có dung nhan hiền từ của chính em
Hiện lên trong óc
Của thương yêu còn nguyên khi chết
(Cô vợ sầu héo bệnh tật và chết trong mòn mỏi)
Chỉ gió lên thùy dương khuya khoắt
Chỉ sóng kêu tên nàng thiên thu
Đêm hiền như nhung nhớ
Tình yêu hiền như bức thờ
(Di ảnh người vợ trên mộ)
Đời có bao
Mà cắt đi một mối duyên
Một giấc mơ lành
(Ân hận vì đã bỏ phí bao nhiêu năm tháng để chạy theo ảo vọng.)
Lời 2:
Ngày đang tan trên những gót chân
Rượu thơm đang tan trong máu u trầm
Tình không tan khi ta biết mơ
Con sóng không tan được nhớ
(Hervé uống rượu và quay quắt với nỗi nhớ vợ—vừa là tình vừa là nghĩa, vừa tình chăn gối vừa nghĩa thủy chung.)
Làm sao vừa yêu đã vong thân
Nước mắt hay mưa rơi gần
(Vừa biết yêu lại, vừa nhận ra tình yêu lớn của đời thì tình đã chôn xuống mộ.)
Trên đây là nội dung và những ẩn dụ của cantate.