chậm

son ngời phấn tỏ hương còn đậm / mà đã quên người quên hết thôi

Mỗi sáng tôi viết một bài hát, viết tay. Viết chậm hơn gõ máy tính nhiều. Tay tôi viết không kịp với ý nhạc trong đầu. Nhưng tôi tập viết, không tranh đua với ai, nên chẳng lấy thế làm buồn. Nếu cần nhanh, tôi viết nhanh, có sao đâu.

Cây Montegrappa nào mực cũng hơi khô. Tôi đã gửi một cây ra Hà Nội cho bạn Thanh Hải sửa lại ngòi để bớt khô. Hôm qua tôi viết trọn ngày (buổi chiều cũng không ra phố) bằng cây Montegrappa cổ và tối thì nằm đọc Thi Nhân Việt Nam. Đã viết kín một cuốn sổ da Dot Grid.

Nhờ người giúp việc mới dọn sạch sẽ kệ đĩa và kệ sách, tôi sắp xếp lại tài liệu và mới phát hiện mình còn một chồng sổ đẹp chưa viết. Mớ sổ đó chắc chắn dư đến cuối năm. Tha hồ viết.

Sao tự dưng tôi ngán máy tính, ngán những món đồ công nghệ quá tinh xảo, quá hiện đại. Ngán phải dìm mình trong kỹ thuật số, cái gì cũng máy. Tự dưng tôi thích tắt điện thoại và đem giấy bút ra ngồi ở một ngôi quán nhỏ, nhấm nháp chút rượu vang, và viết tay.

Tôi cổ vũ cho sống chậm nhưng chính mình lại không theo nổi. Giờ phải khép mình vào kỷ luật mới được.

Hôm qua tôi xem lại sổ cũ và thấy những câu thơ dùng được. Đó là hồi 2014. Tôi cũng bắt tay vào soạn tiếp Chử Đồng Tử. Bỏ bê mấy năm rồi.

Mắt tôi vẫn còn đau.