saigon (4)

Vì quá mê thích những bức ảnh Saigon đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, tôi tìm đi lại những con đường mà tôi hy vọng còn giữ được ít nhiều màu sắc, ánh sáng, cảnh vật của một Saigon quá vãng. Hai con đường nhỏ song song nhau trổ từ Trần Hưng…

saigon (3)

Năm 1970 Mai Thảo viết về gia đình ông, một gia đình Bắc di cư: “Gia đình tôi, như hàng nghìn gia đình miền Bắc khác tản cư vào Nam, thấm thoát đến cái Tết Canh Tuất này, từ 54 đến 70, đã mười sáu năm định cư trên đất mới. Như những gia đình…

saigon (2)

Kể từ lúc nào tôi không còn coi con đường Nguyễn Huệ là “con đường của tôi”? Dễ nhớ lắm, từ khi mà, sau những tháng ngày dằng dặc bụi bặm gạch đá, con đường mất dần cái tên cũ Nguyễn Huệ và được gọi là “phố đi bộ” (walking street) không viết hoa. Nó…

saigon (1)

Cuối cùng rồi tôi cũng làm cho vòng bụng giảm đi bốn phân bằng ăn kiêng, chạy bộ và gập bụng. Buổi trưa nắng chói lòa khắp vạn vật, cây hoa giấy bà cụ tôi trồng trổ một đợt hoa đỏ thắm sau những ngày trơ trụi cành. Tôi ghé chỗ anh thợ sửa giày…

như niềm vui lặng lẽ

Phương Nam nhiệt đới gió mùa mà vẫn có mùa đông se sắt, vẫn có những sáng co ro áo len, vẫn có những buổi trưa mưa lất phất xám nhạt trên những con phố quen. Mùa đông Saigon như thể gương mặt em, đã yêu mà luôn nhớ, đã nhớ mà luôn bị bỏ…

giao thừa đọc lục bát múa

Tôi được đọc bản thảo tập lục bát này khi tình bạn giữa tôi và tác giả của nó đã được một năm. Vốn là người giao tiếp rộng nhưng ít nhận ai là bạn, tôi có được người bạn như Trần Lê Khánh là có thêm niềm an lạc. Lục Bát Múa không phải…

trở về từ đà lạt

Trở về từ Đà Lạt, tôi đem về một nỗi nhớ: Saigon. Sự tình ai không biết rằng lúc nào tôi chẳng nhớ Saigon, dẫu là sống cùng nó nửa thế kỷ. Đà Lạt chuyến này tôi đi cùng H., may mà có em đời còn dễ thương. Đà Lạt đâu còn là Đà Lạt của…

ý chí

Hôm qua anh Phan Đan và tôi có một cuộc cà phê tương đối dài. Lan man hết chuyện nọ đến chuyện kia, nhưng có một chủ đề chính để xoáy vào: sức ảnh hưởng của Thiên chúa giáo trong văn hóa Việt, không nói mặt tâm linh (ai cũng biết) mà ở tinh thần tư duy….

một (nhiều) lời khen dành cho xz

Sony là hiệu gắn bó với tôi một khoảng dài gần mười năm (2001 – 2008) ngay khi họ có những chiếc điện thoại ngộ nghĩnh hình dáng như máy radio bỏ túi và màn hinh đơn sắc vàng. Sony đã thân thuộc bất ly thân với các dòng W (nghe nhạc), K (chụp ảnh), P…

laser thế hệ 3

Vậy là tôi lại cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh “cách mạng 3” của nhà ASUS. Và vẫn còn nguyên vẹn cảm giác an tâm, thân thuộc, ấm áp như năm 2014 với 2 Laser, vật bất ly thân của tôi đến tận giờ. Zenfone thế hệ 3 tôi đã trải nghiệm dòng…

một cung đường ngắn

Dù bỏ ra cả đời, anh cũng không đi hết một cung đường ngắn ngót một cây số. Câu nói này không phải của một danh nhân, mà của tôi, dù bạn nghe loáng thoáng cũng có vẻ rất ư là danh ngôn. Tôi, người Saigon toàn tòng, đứng nhìn một vòng cung phố ngay…

ảo tượng

Chúng ta thường vọng quá khứ, mỗi khi như thế chúng ta tự vẽ ra cho mình một ảo tượng: giá mà có máy quay ngược thời gian, mình được sống lại những giờ khắc ấy thì sung sướng thôi rồi. Thực ra thì vứt ta vào time machine để lùi về một thời điểm…