yêu cà phê?

Nói người Việt yêu cà phê thì cũng trơn miệng và… thuyết phục như nói Mã Giám Sinh yêu Thúy Kiều. Khi những nhãn hiệu tiếng tăm (và có thực chất) như Illy, có tiếng tăm đôi chút (và ít thực chất) như Gloria Jean’s, NYDC biến mất không kèn trống tiễn đưa, ta có…

thư pháp và ảnh

Trang Calligraphy Masters là một trang hay, cho nhiều cảm hứng. Dù bạn không tập calligraphy hay chỉ có mối quan tâm sơ đẳng nhất đến thuật viết này, trang mạng vẫn cho bạn nhiều thông tin hữu ích và nhất là—đem đến một hứng khởi cho một ngày của bạn. Giai đoạn quan tâm…

copperplate

Thành phố tôi đầy những dạng hình cắt gãy, rất ít bóng dáng đường cong, cung tròn. Tôi nhớ đến bài tập viết chữ đẹp Copperplate, ở đó người tập phải phác thảo tưởng tượng những hình ô van liên tục không đứt đoạn trước khi đặt bút xuống giấy. Vòng cung, đường tròn, nói…

từ phía khác

Khi Umberto Eco viết trong Tên Của Đóa Hồng, rằng Địa Ngục chính là Thiên Đường nhìn từ phía khác, hẳn đó là một cách diễn giải tương đồng với phái Duy thức trong Phật giáo, vạn pháp tự tâm sinh, hay từ một điểm nhìn khoa học rằng tùy thuộc vào hệ quy chiếu không-thời…

42 năm

Đã 42 năm rồi kể từ hôm ấy. Những ngày gần đây, tôi tìm đọc nhiều nhất có thể các tài liệu, sách vở liên quan đến thời Đệ nhất Cộng hòa, bởi lẽ ngay trong gia đình tôi cũng có những ý kiến ngược nhau về nó. Kẻ bênh người chống, kẻ khen người…

bờ kia

Tôi khuấy ly caffè latte, thắp một điếu Camel. Trời Saigon mù, có mưa lắc rắc. Tự nhiên nhớ đến câu nói “Nhà văn tự trọng nên bận tâm đến việc thành nhân hơn là thành danh”, đúng quá, nhưng thành được nhân đâu có dễ, nó khó bằng nghìn vạn lần thành công/thành danh….

những sạp thuốc lá

Đọc thấy đâu đó kể rằng nhà văn Lê Xuyên “Chú Tư Cầu” lúc cuối đời bán tủ thuốc lá lẻ đường Ngô Quyền, tự dưng tôi cảm khái muốn viết đôi dòng về các sạp thuốc lá. Thời còn học trung học, hút thuốc là hút lén, nên chỉ có thể mua thuốc lá…

ăn phở saigon

Ở Saigon mà nói về phở thì đã sai ngay từ đầu, lẽ ra dân Saigon chẳng có quyền bàn về phở bởi vì đó có phải là món ăn Saigon thuần chất đâu. Nhưng khổ nỗi, phở đã thành quốc hồn quốc túy, Bắc Trung Nam đều ăn và tùy khẩu vị địa phương,…

hai năm trước

Những ngày Saigon nóng như rang, cũng như hôm nay, của hai năm về trước, tôi thường ngồi những buổi chiều ở quán Fix nghe nhạc smooth jazz, uống trà trong cái bình to mà tôi gọi là bể cá, hút Camel khét mù và chuẩn bị ra mắt cuốn sách Cuốn Sổ Trắng. Đó…

saigon (5)

Một bạn Pháp tên là Ludovic, hơn tôi hai tuổi, đã từng sống ở Saigon cho đến ngày 30/4/1975, viết thư cho tôi: “Gia đình tôi đã ở số 13 rue Thi Sach, cha mẹ tôi làm ở Viện Văn hóa Pháp, chị em tôi học trường Colette, tôi vẫn còn nhớ kem Givral và…

saigon (4)

Vì quá mê thích những bức ảnh Saigon đầu thập kỷ sáu mươi của thế kỷ trước, tôi tìm đi lại những con đường mà tôi hy vọng còn giữ được ít nhiều màu sắc, ánh sáng, cảnh vật của một Saigon quá vãng. Hai con đường nhỏ song song nhau trổ từ Trần Hưng…

saigon (3)

Năm 1970 Mai Thảo viết về gia đình ông, một gia đình Bắc di cư: “Gia đình tôi, như hàng nghìn gia đình miền Bắc khác tản cư vào Nam, thấm thoát đến cái Tết Canh Tuất này, từ 54 đến 70, đã mười sáu năm định cư trên đất mới. Như những gia đình…