16.iv

Tom nhiễm siêu vi, sốt đến 41 độ chiều qua, bà và bố thức suốt đêm chườm mát, cho uống thuốc hạ sốt, dùng kháng sinh. Sáng nay chỉ còn âm âm 38 độ. Bởi thế sáng chủ nhật Phục sinh mà bố đờ đẫn nhìn bữa điểm tâm không muốn nuốt. Nằm đọc lại…

viết một chút

Tôi viết một chút. Thật ra là nhiều chút. Cả tuần nay ngày nào tôi cũng viết đều đặn cho cuốn sách ảnh đang thực hiện, The Saigon of Mine. Saigon mùa này nóng như Calcutta, tôi đổi lịch sinh hoạt và hầu như tránh ra đường lúc nắng nóng, chỉ ở nhà viết và…

ngày giỗ tổ

6.iv Buổi sáng có mưa nhẹ và se lạnh, đến chín giờ nắng mới lên (và nóng, ngộp). Đường phố vắng quá, như ngày xưa, như cái thời tôi còn bé. Tôi tận hưởng sự vắng lặng đó bằng cách ngồi ở một góc quán nhìn ra phố, đọc Doãn Quốc Sỹ. Lâu lắm tôi…

lời mở

Lời mở cho cuốn sách Saigon Của Tôi Trong một xứ tâm tưởng, cuộc đời tôi đã định dạng và trôi đi như đám mây trong một khoảng trời, chỉ một khoảng trời nhỏ bé mà thôi, chẳng thể là cả một bầu trời. Saigon mà tôi sống nửa thế kỷ không có nhiều điểm…

saigon của tôi

Saigon yên tĩnh thì không còn là Saigon nữa, nhưng tôi vẫn muốn chụp thành phố theo cách thật tĩnh, như một nơi chốn của tâm tưởng hơn là hiện thực. Thành phố của tuổi thơ tôi, vắng lặng, yên ấm, vì chiến tranh ở xa. Thành phố đã được nhân lên từ đơn vị…

30.iii

Khi thành phố đổ trận mưa đầu mùa cũng là lúc tôi sắp xếp xong các dự án sách sẽ xuất bản năm nay. Tôi cũng bất ngờ đôi chút vì chẳng hề nghĩ năm mình năm mươi tuổi sẽ ra cả loạt sách. Tôi đã dự định nhiều kế hoạch nhạc, nhưng ở cái…

nghệ thuật và điều thiện

Em, Cái sự sinh sôi hoại diệt vô thủy vô chung của vạn vật, đã chứng tỏ vũ trụ là một thực thể động, và đời sống chúng ta chịu lực tác động liên tục trước bất kỳ đổi thay nào của vũ trụ, chúng ta muốn “tĩnh” đâu thể, chúng ta muốn nín lặng…

29.iii

(…) Chưa chắc em đã nhớ những buổi chiều cuối năm 2008, anh ngồi một mình ở tiệm cà phê Illy, cứ mỗi buổi chiều ra phố anh in quãng năm mươi trang Ỷ Thiên Đồ Long Ký vào quán đọc, thuở đó anh còn chưa quen đọc sách điện tử, bộ Ỷ Thiên thì…

bức thư không gửi

Một ngày hạ 2008 Em, Trong đời sống nhiều khi tưởng rằng quá vui của chúng ta, dường như ẩn chứa một bi kịch mà chúng ta vì sợ hãi, vì non nớt, đã tránh né nó. Đây là bức thư của một người đàn ông bốn mươi tuổi gửi một thiếu nữ chưa tròn…

bờ kia

Tôi khuấy ly caffè latte, thắp một điếu Camel. Trời Saigon mù, có mưa lắc rắc. Tự nhiên nhớ đến câu nói “Nhà văn tự trọng nên bận tâm đến việc thành nhân hơn là thành danh”, đúng quá, nhưng thành được nhân đâu có dễ, nó khó bằng nghìn vạn lần thành công/thành danh….

1972

1972 và tôi năm tuổi. Ngay từ sáng, chiếc Jeep do người hạ sĩ dưới quyền cậu tôi đã đậu trước ngôi nhà nhỏ của bà cháu tôi. Tôi không được báo trước nên không nôn nao như những lần về nội chơi với các em, lần này mẹ tôi chỉ bảo, lên xe xuống…

26.iii

Giấc ngủ trưa dài trong mùa nóng làm tôi nhớ lại cũng những giấc trưa dài đến tận chiều như vậy, khoảng năm 1986, 1987 đến nhà anh Hoàng, bạn học Cao đẳng, nhậu một trận đã đời rồi đạp xe về ngủ. Ngủ đến khi tỉnh rượu thì chiều đã phủ chụp, cơn say…